Hiển thị các bài đăng có nhãn co. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn co. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2015

Đọc và chia sẻ những câu Chuyện Tình Yêu qua những dòng Tâm Sự từ chính những người trong cuộc trên chuyên mục Tình Yêu Giới Tính .Con trai, chúng ta hãy nói chuyện nghiêm túc với nhau.



Tôi đứng chôn chân tại vị trí trong khi bọn họ thi nhau chụp ảnh cảnh trần như nhộng của tôi và cô thư ký xinh đẹp. Vì sao những người đó lại biết chuyện mà đến, kẻ thường ngày vẫn cạnh khóe với tôi tuyên bố xanh rờn rằng chính người đẹp mà tôi đem lòng si mê đã bán đứng mình.

Tôi từng tự hào vì có được gia đình hạnh phúc bên cô vợ xinh đẹp và những đứa con ngoan hiền, bụ bẫm. Tổ ấm ngập tràn tiếng cười, sự nghiệp thăng tiến, tôi tự bằng lòng với cuộc sống của mình và chưa từng tơ tưởng đến người đàn bà nào khác ngoài vợ.

Bạn bè, đồng nghiệp nhìn vào gia đình tôi đều không khỏi suýt xoa, khen tôi tốt số. Cũng phải công nhận, sự đảm đang, khéo vun vén của vợ đã giúp tôi yên tâm cống hiến hết mình cho sự nghiệp. Sau nhiều năm nỗ lực, phấn đấu, tôi được đề bạt lên chức phó giám đốc một tập đoàn lớn trong niềm vui vô bờ của vợ.

Tôi biết ơn vợ mình và dành cho cô ấy tình yêu nồng nàn. Chẳng những khéo léo chuyện chăm con cái, thu vén nhà cửa, bà xã cũng rất biết cách tạo ra những dư vị, cảm hứng khi bên tôi. Thành ra cảm giác nhàm chán, nguội lạnh là điều tôi chưa trải qua sau 7 năm chung sống.


Thế nhưng ở đời thật khó nói được trước điều gì. Từ sau khi cô thư ký riêng xuất hiện, tôi bị thu hút đặc biệt bởi ngoại hình nuột nà nhưng bốc lửa và đầy sức sống của nàng.

Tôi cô gắng kìm nén cảm xúc đó khi đối diện cô ấy. Thế nhưng chính nàng lại săn đón, quan tâm tới tôi quá mức khiến điều đó không dễ thực hiện. Mỗi ánh nhìn, cử chỉ đưa đẩy khi ân cần, lúc làm nũng của cô thư ký làm tôi như bị thiêu đốt, rạo rực đến khó cưỡng.

Và thế là càng cố gắng loại bỏ ý nghĩ về thân hình quyến rũ kia khỏi đầu, tôi càng bị ám ảnh, bị xâm chiếm. Nàng thực sự quá gợi tình, quá hấp dẫn.

Và đến khi những cảm xúc về người con gái đẹp đó choán hết cả tâm trí, tôi đã không còn giữ được bản thân. Người đẹp nói như rót mật vào tai tôi rằng cô ấy ngưỡng mộ con người sếp và chỉ muốn ở bên dù chỉ là thoáng qua và tuyệt nhiên không màng đến danh phận.

Khỏi phải nói tôi cảm kích ra sao trước những lời đó của nàng và không còn giữ được lý trí vốn có để rồi phản bội vợ mình. Tối đó khi mọi người trong cơ quan đã về hết và chỉ còn lại tôi với nàng. Tôi và nàng đã cùng nhau đi vào phòng họp tâm sự.

Tôi lao vào nàng một cách vồ vập, ôm hôn vồ vập và cô ấy cũng nhiệt tình đáp ứng. Thế nhưng ngay khi chỉ vừa mới kịp tháo bỏ xiêm y của mình và ôm hôn cô thư riêng, một nhóm người bất ngờ xông vào bắt quả tang. Đó là những cấp dưới của tôi và họ vẫn luôn muốn hất tôi ra khỏi chiếc ghế quyền lực kia.

Tôi đứng chôn chân tại vị trí trong khi bọn họ thi nhau chụp ảnh cảnh trần như nhộng của tôi và cô thư ký. Khi chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra. Vì sao những người đó lại biết chuyện mà đến, kẻ thường ngày vẫn cạnh khóe với tôi tuyên bố xanh rờn rằng chính người đẹp mà tôi đem lòng si mê đã bán đứng mình.

Sững sờ, ngớ người, tôi chẳng nói được lời nào. Tôi hiểu rằng mình đã mắc sai lầm thực sự. Những tấm ảnh trần trụi kia sẽ được nhóm người phát tán khắp công ty và ngày tôi phải rời vị trí lãnh đạo là không thể tránh khỏi.

Tôi trách mình dại dột và hồ đồ. Là thằng đàn ông vì ham mê nhất thời, say nắng chốc lát mà tôi phải trả giá bằng cả sự nghiệp. Đau xót, cay đắng nhưng tôi chỉ biết nuốt vào trong.
Em hả hê vì đã trêu tức được gã tình cũ phản bội, để anh ta biết rằng em đang yêu một người tốt hơn anh ta nhiều lần…!

Đọc và chia sẻ những câu Chuyện Tình Yêu qua những dòng Tâm Sự từ chính những người trong cuộc trên chuyên mục Tình Yêu Giới Tính .

Anh biết không, em hoàn toàn có thể nhắm mắt, lừa dối mọi người, che đậy với anh rằng em yêu anh để đi tới một cái kết mà đứa con gái gần 30 tuổi như em mong chờ. Em đã có biết bao đêm đấu tranh tư tưởng để rồi cuối cùng em phải nói ra điều đó với anh. Dẫu rằng em biết anh sẽ đau nhiều lắm khi nghe em thú nhận những lời này. Nhưng thà anh đau một lần nhưng rồi được sống đúng với những gì anh đáng được hưởng còn hơn là bên em – một cuộc tình giả tạo.

Vật là em gật đầu yêu anh mà không nghĩ tới cảm giác của anh trong suốt những ngày hẹn hò sau đó. Em cũng chẳng có thời gian để nghĩ tới cảm giác của mình bởi vì lúc đó với em, ngoài nỗi đau, mọi thứ cảm xúc khác chỉ là giả tạo mà thôi.Em nhận lời yêu anh đúng vào lúc trái tim mỗi ngày rỉ máu vì nỗi đau tình đầu. Em bị phản bội, em bị chê bai rồi anh ta bỏ em theo người khác. Quá cay cú, em nhận lời yêu anh – một chàng trai ưu tú về mọi mặt. Nhưng lúc đó em không có tâm trí để nghĩ tới những điều tuyệt vời nơi anh. Lí do khiến em nhận lời yêu anh chỉ đơn giản là vì muốn trả thù người cũ, muốn cho anh thấy rằng em hoàn toàn có thể yêu một người tử tế và tốt hơn anh ta gấp bội.

Em phải thừa nhận so với người đàn ông mà em từng yêu, anh có cả tá những ưu điểm tốt hơn anh ta tới cả ngàn lần. Chính vì vậy khi chúng mình yêu nhau, em lấy làm hả hê lắm. c

 

Em hả hê vì đã trêu tức được gã tình cũ phản bội, để anh ta biết rằng em đang yêu một người tốt hơn anh ta nhiều lần… (Ảnh minh họa)

Em cứ ngỡ như thế em vui… vậy mà sau những tâm trạng hả hê, sung sướng vì hạ bệ được đối phương, gần như đêm nào em cũng khóc. Em khóc vì nhớ người cũ thì ít mà thương anh thì nhiều. Thương anh tốt, tận tụy với em mà rốt cục chỉ nhận về từ em một chút hững hờ. Đã bao đêm em tự đấm vào ngực mình và trách cứ: “Tại sao em lại không thể yêu anh, không hề có một chút rung động nào trước anh?”. Rõ rang em biết, mọi chuyện sẽ tốt hơn cả trăm ngàn lần nếu như em yêu anh. Nhưng con tim có lí lẽ của riêng nó mà em thì hoàn toàn bất lực.

Em cố gắng nhồi nhét vào đầu mình cái suy nghĩ: “Em yêu anh, nhất định rồi em sẽ yêu anh”. Nhưng em càng làm thế thì em càng không thể nào có một chút rung động. Ở cái tuổi không còn trẻ trung nữa, em cũng mong muốn một điều gì đó ổn định trong tình yêu, gia đình… Nhưng nghĩ đến anh, em lại không đủ can đảm để làm cái điều tàn nhẫn ấy!

 Bởi vì cô đơn mà em yêu vội một người

Em nói ra mọi điều là vì em biết, anh đáng được yêu thương nhiều hơn là bên một người giả tạo yêu anh như em! (Ảnh minh họa)

Tha lỗi cho em, khi em nhận lời yêu anh, em đã dùng nỗi đau của chính mình để đặt lên anh. Bởi vậy mà ngày hôm nay em có trách nhiệm phải nói với anh rằng em không đáng để anh yêu. Anh đang đau nhưng nỗi đau này khác em. Vì thế xin anh cứ trách cứ và hờn giận, thậm chí không nhìn mặt em nữa nhưng em chấp nhận. Em nói ra mọi điều là vì em biết, anh đáng được yêu thương nhiều hơn là bên một người giả tạo yêu anh như em! 
Con gái, dù có thế nào, nhưng trước mặt người yêu của mình đều chỉ muốn ngoan ngoãn và dịu dàng và được che chở như một con mèo thôi.

Đọc và chia sẻ những câu Chuyện Tình Yêu qua những dòng Tâm Sự từ chính những người trong cuộc trên chuyên mục Tình Yêu Giới Tính .

Có nhiều chàng trai khi cãi nhau với bạn gái thường im lặng rồi bỏ lại cô ấy với những câu nói đại loại rằng anh đang rất bế tắc, anh đi ngủ đây, anh cần thời gian dành cho riêng mình mà không nhận ra rằng đó chính là lúc cô gái của anh ta cần anh nhất! Chàng trai à, có điều này bạn nên nhớ: Cô gái của bạn có thể mạnh mẽ lắm trước những giông tố cuộc đời, nhưng xin bạn đừng bao giờ bỏ mặc cô ấy chơi vơi với nỗi cô đơn.


Tin tôi đi! Khi đó là lúc cô ấy cần bạn hơn bao giờ hết...

Tưởng tượng thế này nhé, bạn đang đứng bếp nấu một nồi canh, gọi đó là nồi canh yêu thương. Muốn nồi canh ngon, bạn cần nguyên liệu chính là yêu thương, tất nhiên rồi. Nhưng chỉ yêu thương thôi thật nhiều thì chưa đủ, bạn còn cần thêm biết bao gia vị khác, nào là thông cảm, sẻ chia và kiên nhẫn... rồi còn phải bỏ công sức chú ý căn chỉnh lửa và thời gian cho vừa vặn.

Yêu nhau rồi, đừng chỉ ích kỷ nghĩ rằng khi cãi nhau, mình mệt, mình cần nghỉ, mình cần thời gian cho riêng mình. Đây là vấn đề chung của hai bạn cơ mà, hãy cùng cô ấy ngồi lại, gạt bỏ đi cái tôi để cùng nhau đưa ra cách giải quyết vấn đề. Nếu không thì đưa ra những thỏa hiệp để cả hai cùng thấy vừa lòng. Việc này rất nhanh mà, nếu bạn tập trung và thật sự muốn, chỉ mất 30ph – 1h, mà lại còn làm cho tình yêu của hai bạn bền chặt hơn nữa. Đừng nói rằng bạn bận hay không có thời gian, thời gian là thứ có thể tạo ra được, nói không có đồng nghĩa với việc nói tôi không muốn.

Tiếc là nhiều bạn lại không biết hoặc vô tình quên mất điều này, để cô gái của mình thấy cô độc và chơi vơi với nỗi buồn biết bao ngày liền. Có đáng tiếc không?

Con gái khi nói thật nhiều, khi rơi nước mắt cũng chỉ là muốn bạn ôm cô ấy vào lòng che chở, để cô ấy dựa vào mà vươt qua mọi khó khăn thôi mà. Chỉ đơn giản vậy thôi... Cô ấy có thể có nhiều bạn bè, nhưng những lúc như vậy người cô ấy cần nhất là bạn. Cô ấy có thể đi cả ngày ngoài đường, cố tỏ ra bận rộn vui vẻ, cũng chỉ là để trốn tránh cảm giác mong chờ và cần bạn mà thôi. Đừng để cô ấy phải làm vậy, con gái vốn yếu đuối lắm. Khi cô ấy không còn làm vậy nữa, e rằng cô ấy đã buông xuôi mất rồi...

Tôi có cô bạn có người yêu được ít lâu. Hai bạn ấy yêu nhau lắm và cũng xác định yêu lâu dài, ngày nào họ cũng dành thời gian cho nhau dù chỉ là để trao nhanh những yêu thương rất vội. Nghe kể thì thấy mừng cho bạn là thế, nhưng tình yêu nào đẹp đến đâu thì rồi cũng có những lúc khó khăn. Một đêm, khi họ đang cãi nhau và cô ấy khóc, cậu bạn kia chỉ buông gọn một câu: "Anh đi ngủ đây!", rồi đi ngủ thật.

Sáng hôm sau, bạn tôi thú thật sau khi nghe câu đó thấy tình yêu của mình biến đi đâu hết sạch, ngủ dậy thảng thốt nhận ra chẳng còn thấy mình đang yêu nữa.

Tin tôi đi, những thái độ ấy của con trai là liều thuốc độc giết chết tình cảm nhanh nhất đấy! Con gái, dù có thế nào, nhưng trước mặt người yêu của mình đều chỉ muốn ngoan ngoãn và dịu dàng và được che chở như một con mèo thôi.

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

Một trong những cảnh quay đáng nhớ của các bộ phim nổi tiếng chính là cảnh tắm bồn của nhân vật chính với nhiều sắc thái khác nhau. Một cảnh tắm nhưng chứa đầy biểu tượng điện ảnh.

Phim Blonde Crazy (1931)
Những cảnh tắm kinh điển
Trong tình trạng bán khỏa thân, Joan Blondell nghịch bong bóng xà phòng trong bồn tắm, với cánh tay phải che những khu vực nhạy cảm. Cảnh phim này càng trở nên nóng bỏng hơn khi James Cagney lục soát đồ của Blondell để tìm số tiền đang được cất giấu. Dù các bộ phim ngày nay càng trở nên táo bạo hơn, cảnh phim này từng bị xếp vào "Những cảnh bị cấm ở Hollywood".
Phim The Seven Year Itch (1955)
Những cảnh tắm kinh điển
Nổi tiếng với cảnh đứng ở một ga tàu và để luồng gió từ các toa xe thổi bay váy của mình, Marilyn Monroe còn có một cảnh tắm... kinh điển. Trong khi đóng cảnh tắm bồn này, không may, ngón chân cái của cô bị mắc kẹt dưới vòi nước. Sau này, Monroe cho biết đó là một khoảng khắc khá xấu hổ của cô.
Phim Cleopatra (1963)
Những cảnh tắm kinh điển
Nữ diễn viên Elizabeth Taylor trong vai nữ hoàng Ai Cập Cleopatra trông vẫn thật quyền lực khi đang nằm trong một chiếc bồn tắm tròn và sâu, cùng với một chiếc thuyền đồ chơi.
Phim Scarface (1983)
Những cảnh tắm kinh điển
Không có cách nào mô tả một tên trùm ma túy tốt hơn hình ảnh Al Pacino ngả mình trong bồn tắm lớn khi đang phê thuốc, trong một căn phòng bằng đá cẩm thạch đầy xa hoa. Sống chìm đắm trong quyền lực và sự hoang tưởng, nhân vật này thốt ra những lời xúc phạm tới vợ và người bạn thân của mình trong khi tay vẫn cầm chiếc điều khiển ti vi và một điếu thuốc lá.
Phim Pretty Woman (1990)
Những cảnh tắm kinh điển
Trong cảnh quay khó quên của mình, Julia Roberts đã hát bài "Kiss" của Prince khi đang đắm mình trong chiếc bồn tắm khổng lồ, cho tới khi nhân vật tỉ phú do Richard Gere thủ vai đi vào để hỏi giá làm gái bao cho ông ta. Họ nhanh chóng đạt được thỏa thuận trong khi tự thuyết phục mình rằng đôi bên đều có lợi.
Phim American Beauty (1999)
Những cảnh tắm kinh điển
Trong bộ phim của Kevin Spacey, người tình trong mộng của nhân vật chính đang nằm trong bồn tắm ngập tràn cánh hoa hồng, chờ đón sự xuất hiện của anh. Cảnh cô gái xinh đẹp nằm quyến rũ trong bồn tắm hoa hồng chính là hình ảnh biểu tượng cho vẻ đẹp và khát vọng, cho cả những ảo ảnh đẹp đẽ và thấp hèn trong quá trình đấu tranh tâm lý của nhân vật nam chính...

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

Đọc và chia sẻ những câu Chuyện Tình Yêu qua những dòng Tâm Sự từ chính những người trong cuộc trên chuyên mục Tình Yêu Giới Tính 

Thời gian trôi qua nhanh hay là chậm? Cô đã đánh mất bao nhiêu thứ chỉ vì nỗi đau con người kia để lại? Không ai lau nước mắt cho cô, không ai ôm lấy cô cả. Anh không bên cô nữa. Mưa mang anh đi khiến mưa thấm vào trong lệ. 

Trời vần vũ. Bao tinh cầu xoay chuyển. Cô đứng trước khung cửa sổ nhìn ra khoảng sân ướt dưới kia. Mưa, mưa vẫn chưa hề ngừng từ sáng tới giờ. Vài cơn gió thổi qua mang theo cái hương nồng nồng, ngai ngái của đất ướt, của cỏ dại non xanh.


Cô khẽ rùng mình với tay kéo cái áo khoác lên che đôi vai gầy lạnh. Không biết đã bao lâu rồi cô có thói quen nhìn ra con đường đất ấy. Có lẽ… Có lẽ chăng…? Cô lại lắc đầu cười nhạt, mưa làm cô lại nhớ đến người con trai ấy. Khi anh đi anh để lại mình cô với cơn mưa rào nặng hạt.
Cô ngồi xuống chiếc ghế tựa. Tay lại bắt đầu với những mũi đan lên xuống nhanh thoắt thoắt. Mùa đông nữa lại đến rồi. Cô với tay mở chiếc đài radio cũ kĩ. 3 giờ rồi, cô vẫn thường nghe ca nhạc theo yêu cầu vào giờ này trong ngày. Và cô đã từng ước mình nhận được quà – món quà nhỏ từ lời hứa của anh. Nhưng bao nhiêu bài hát trôi qua chỉ là dành cho người khác không phải của cô. Cuộn len đã gần hết, cô cúi xuống tìm cuộn len mới. Cô cứ ngồi như vậy cho hết mùa đông dài với những chiếc khăn cứ nhiều lên trong ngăn tủ gỗ.
Cô khoác chiếc áo dạ, quàng thêm chiếc khăn len trước khi ra ngoài. Mẹ cô trong nhà gọi với ra: “Nhớ mua cho mẹ ít bánh kẹo và hạt bí con nhé.” Cô “dạ” một tiếng rồi bước ra khung trời đầy gió, để lại đằng sau tiếng thở dài của mẹ. Cô lại đi lang thang qua mấy con đường nhỏ. Năm nay trời khá lạnh, cô đi tìm chút không khí tết nơi đường dài mà không thấy. Có lẽ do cô đã lớn rồi, nên tết cũng vì thế mà nhạt đi trong cô. Không còn háo hức chờ đợi mà chỉ là lặng lẽ chờ nó đến và đi qua. Mấy đứa trẻ chạy qua cô cười ríu rít, tay cầm quả bóng bay vừa phồng mồm thổi lên. Ngày xưa cô cũng vậy thôi. Cô bỗng nhớ đến một người bạn lâu rồi cô không liên lạc. Không biết cậu ấy còn nhớ cô không?
Và bất chợt cô lại nhớ đến anh. Anh đang ở đâu nhỉ?

- See more at: http://gocchiase24h.blogspot.com/ có lẽ em đã yêu anh mất rồi!!



Cô trở về nhà lấy cuổn sổ danh bạ điện thoại ra. Cô tra một hồi và dừng lại ở một dãy số. “Hi vọng cậu ấy còn dùng số này.” Cô nhấc điện thoại lên và đợi. “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”Cô ngồi thẫn thờ. Đã bao lâu rồi cô để số thuê bao? Giờ thì người ta cũng thuê bao với cô rồi. Cô ngồi nghĩ lại một chút và cô nhớ tới một số không bao giờ thuê bao – người luôn nắm chắc được địa chỉ của những người bạn khác.
- Alo, lớp trưởng à? Mình đây.
- Uh. Cậu à. Lâu rồi mới thấy cậu liên lạc. Dạo này thế nào rồi?
- Mình khỏe. Cảm ơn cậu nhé. Nhờ cậu giúp một việc được không?
- Việc gì vậy?
Những dòng chữ được gửi đi theo lời chúc không cánh. Lá thư được gấp gọn trong hòm thư. Viết thư. Bao lâu rồi cô không làm việc này nhỉ?
Cô mở hộp nhạc anh tặng cô. Anh nói hộp nhạc còn kêu là anh còn yêu em. Cô cũng không nhớ nó hết kêu bao lâu rồi. Bao lâu rồi nhỉ?
Thời gian trôi qua nhanh hay là chậm? Cô đã đánh mất bao nhiêu thứ chỉ vì nỗi đau con người kia để lại? Không ai lau nước mắt cho cô, không ai ôm lấy cô cả. Anh không bên cô nữa. Mưa mang anh đi khiến mưa thấm vào trong lệ. Cô lặng lẽ hơn, ít nói hơn, và gần như thế giới của cô gói gọn trong những kí ức của cô. Cô là một cô gái mềm yếu với tình cảm và anh ra đi là điều cô không thể tự mình chấp nhận. Cô luôn nghĩ rồi một ngày anh sẽ lại xuất hiện một lần nữa nơi con đường ấy và mỉn cười vời cô. Cô vẫn đợi… Thời gian vẫn trôi… Hộp nhạc vẫn không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
Cô dành những ngày đầu năm để đọc những lá thư hồi âm. Những câu chúc không bằng tin nhắn, cô bỗng thấy thật ấm áp. Cô tìm thấy một lá thư từ một người cô không hề gửi lời chúc. Một người mà luôn bên cạnh cô nhưng cô không hề để tâm đến. Đó là một lá thư tỏ tình. Chỉ vài dòng thôi.
“Đến bao giờ em mới quay lại nhìn anh? Dù thế nào anh vẫn luôn đằng sau em đó. Anh vẫn ở đây và chỉ cần em với tay ra, em sẽ thấy được hạnh phúc mà em đang đánh mất. Người luôn bên cạnh em.”
Cô ngồi lặng thinh bên dòng chữ ấy.
Cô cúi xuống nhặt quả táo vừa đánh rơi thì một bàn tay khác đã nhặt lên giúp cô rồi. Cô ngước lên nhìn người ấy. Anh khẽ mỉm cười đưa cô trái táo. Cô gật đầu cảm ơn. Anh đỡ lấy túi đồ trên tay cô.
- Để anh cầm hộ.
Cô nhìn anh, cũng không biết phải làm sao khi anh đã đi trước mấy bước rồi. Cô không nói gì chỉ lặng lẽ đi sau anh về nhà.
Mẹ cô nhìn thấy anh thì tươi cười. Bà rất quý anh. Anh là con trai người hàng xóm, từng là thanh mai trúc mã với cô. Anh luôn lặng lẽ nhìn cô, bên cô khi người đàn ông ấy đến và ra đi. Cô luôn chối từ tình cảm của anh, vì trái tim cô chỉ có bóng hình của người con trai kia. Anh biết nên chỉ đứng từ xa để quan tâm, lo lắng cho cô. Cô còn nhớ ngày người đó ra đi, anh đã đứng bên cầm ô che cho cô khỏi ướt khi cô không thể bước ra khỏi cơn mưa ấy.
Mẹ cô luôn mong anh trở thành con rể của mình.
Cuộc sống của cô đột ngột thay đổi khi mẹ cô đổ bệnh. Bố cô mất lâu rồi nên mọi việc đều do mẹ cô cáng đáng. Cô bắt đầu phải tự lo mọi việc. Hàng ngày, cô đi làm, rồi lại ghé qua bệnh viện thăm mẹ, tối cô trở về nhà với công việc làm thêm. Mọi chi phí đều là lo chữa trị cho mẹ cô. Anh luôn đến thăm và giúp đỡ cô. Cô chỉ gật đầu cảm ơn tránh ánh mắt của anh. Anh kéo tay cô lại: “Tại sao em chưa bao giờ mở lòng mình ra với anh? Người đàn ông đó sẽ không bao giờ quay lại nữa.” Cô tát anh một cái rồi đuổi anh ra khỏi nhà. Cô khóc nấc lên. Nếu điều anh nói là thật thì sao? Không hộp nhạc chắc chắn sẽ lại hát một lần nữa.
Hôm ấy, cô gặp lại người đàn ông ấy. Nhưng anh không đi một mình mà đang bên một người con gái khác. Anh dịu dàng xoa vào chiếc bụng tròn to của người con gái bên cạnh. Cô đánh rơi túi cam trong tay. Cô quay mình bỏ chạy nơi hành lang dài của bệnh viện. Cô va vào một người khiến cô ngã xuống những viên gạch lạnh lẽo. Một bàn tay kéo cô dậy.
- Có chuyện gì vậy? Em không sao chứ?
Cô lắc đầu cũng không ngẩng mặt lên, chỉ dợm bước bỏ đi. Bàn tay ấy vẫn nắm chặt, kéo cô lại. Cô ngước mắt lên. Sau lớp lệ nhòa cô nhận ra đó là anh. Anh cau mày nhìn cô, rồi kéo tay cô đi.
Khoảng trời trong xanh im lặng lắng nghe tiếng khóc của một cô gái đang vỡ òa trong đau đớn. Anh ôm cô thật chặt để nước mắt cô thấm đẫm lồng ngực rộng. Bỏng rát và đau nhói. Chút hi vọng nhỏ nhoi trong cô tan vỡ.
“Anh ấy không về. Anh ấy không về thật rồi.” Cô ôm lấy người con trai ấy mà òa khóc.
Cô lại gói gém những kỉ niệm về anh vào trong một chiếc hòm đặt tên là quên lãng. Những chiếc khăn, những lá thư viết nhưng không thể gửi, những trang nhật kí và hộp nhạc sẽ chẳng bao giờ hát, cô đều cất chúng đi vào kí ức. Anh đứng nhìn cô không nói. Anh để lại trên bàn cô một cốc sữa với lời nhắn. “Em hãy giữ gìn sức khỏe”.
Mẹ cô được trở về nhà sau thời gian dài chữa trị. Bà đã khỏe hơn nhưng vẫn còn rất yếu. Bà vẫn thường nhắc về anh với cô. Cô không nói chỉ lặng lẽ làm việc nhà. Bà mắng cô bướng bỉnh, không biết tốt xấu. Cô cười thì bà lại lắc đầu ngán ngẩm.
Anh vẫn ghé qua nhà cô. Dạo này công việc bận rộn nên anh không sang thường xuyên được. Cô không tránh né anh nữa. Cô như dịu dàng với anh hơn. Anh vui vì điều đó.


Một mùa đông nữa lại đến. Cô lại ngồi trên chiếc ghế tựa với những cuộn len màu trắng. Đôi tay thoăn thoắt với những mũi đan không ngừng. Tiếng radio lại phát một bài nhạc dài nữa.

Cô khe khẽ cất tiếng hát theo. Cô bỗng giật mình khi nghe một lời nhắn gửi: “Gửi người con gái anh yêu. Anh không biết nói gì cả chỉ mong em hãy quay lại nhìn anh một lần. Và anh luôn mong chờ lá thư em hồi âm. Anh vẫn mãi nơi đây đợi chờ em. Yêu em.”
Với bài hát “Chiếc khăn gió ấm”… Cô đánh rơi mũi đan rồi lại lóng ngóng cúi xuống nhặt. Khuôn mặt cô đỏ dần lên theo tiếng tim đập mạnh nhưng lại không giấu được một nụ cười tươi.
Tiếng chuông cửa réo vang. Anh chạy ra mở cửa. Một hộp quà được đặt cẩn thận trước cửa nhưng anh lại không thấy ai quanh đấy. Anh hơi lạ nhưng cũng đem vào nhà sau một hồi phân vân. Anh tìm thấy một mẩu giấy được dán trên hộp.“Gửi anh”. Anh đoán đó là của anh. Anh mở hộp quà ra trong đầu phân vân không biết ai đã tặng mình.
Trong đó là một chiếc khăn len màu trắng và một lá thư. Anh ngạc nhiên đến mức không dám tin vào suy đoán của mình về người tặng. Là cô ư?
Anh chạy vội sang bên nhà cô. Cô đang mở bản nhạc “Chiếc khăn gió ấm” và mỉm cười hát theo. Khi thấy anh đứng trước cửa, cô cười:
- Nó hợp với anh chứ? Em nghĩ là màu trắng hợp với anh hơn và màu đen.
Anh bước đến ôm chầm lấy cô. Cái ôm thật chặt như để biết rằng điều anh đang thấy không phải trong một giấc mơ.
- Em có thể nói lại câu trả lời của em được không? Giọng anh run lên trầm đục.
Cô mỉm cười quàng tay ra ôm lấy bờ vai rộng mà ấm áp ấy. Cô dịu dàng nói:
- See more at: http://gocchiase24h.blogspot.com/

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015

Em vốn dĩ mạnh mẽ và đôi khi là bất chấp như thế. Em cho rằng kẻ không đấu tranh vì hạnh phúc, kẻ đó đáng không được hạnh phúc.

Đọc và chia sẻ những câu Chuyện Tình Yêu qua những dòng Tâm Sự từ chính những người trong cuộc trên chuyên mục Tình Yêu Giới Tính .

Người ta vẫn nói tình yêu không có tội… Ừ thì ngày đầu yêu anh, em cũng đã ngụy biện cho mình bằng cái lí lẽ tưởng chừng rất nhân văn đó. Nhưng em sai rồi. Tình yêu không có tội nhưng tình yêu lầm lạc thì chắc chắn là có lỗi! Mà với anh, em là một tình yêu lầm lạc như thế!

Em đã nghĩ thế đấy!Em còn nhớ ngày đầu gặp anh, em đã cảm thấy trái tim mình như muốn nhũn ra vì cái cách mà anh cười, cách mà anh nhìn em. Có thể, anh vẫn nhìn mọi người như thế nhưng con tim hoang dại của một cô gái khát khao yêu đương mãnh liệt như em tự cho rằng đó là sự khác biệt chỉ riêng mình được hưởng. Để rồi sau đó, mọi lời giới thiệu về anh, rằng anh đã có bên đời một lời thề nguyền hẹn ước với người con gái trong bao năm qua bỗng chốc trở nên vô nghĩa với em. Anh yêu ai, ai đó yêu anh không quan trọng. Quan trọng là… em yêu anh!

Em là kẻ ngang bướng và bất cần. Em đã yêu như chính cách mà em sống. Khi biết trái tim mình thổn thức vì anh, em không cho phép mình được dừng lại bằng bất cứ giá nào. Em tự nhủ với mình rằng, ngày nào anh còn chưa kết hôn, ngày đó em vẫn có quyền yêu anh, theo đuổi anh đến cùng. Em vốn dĩ mạnh mẽ và đôi khi là bất chấp như thế. Em cho rằng kẻ không đấu tranh vì hạnh phúc, kẻ đó đáng không được hạnh phúc. Vì vậy mà em tìm mọi cách để tiếp cận anh, dù em biết rằng bên đời anh có một người con gái khác.

 Yêu anh là… em có tội!

Em vốn dĩ mạnh mẽ và đôi khi là bất chấp như thế. Em cho rằng kẻ không đấu tranh vì hạnh phúc, kẻ đó đáng không được hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

Chị ấy không xinh đẹp, chí ít là so với em. Đó không phải là cách đánh giá chủ quan của em mà là của nhiều người. Đã bao lần em tự hỏi vì sao anh không rời bỏ người con gái hiền lành đến độ nhàm chán, yêu đương nhẹ nhàng đến độ như thể sẵn sàng buông tay đó để đến với một tình yêu nồng nhiệt và nhiều đam mê hơn? Em cứ có cảm giác, trong tình yêu ấy, anh ở bên người con gái đó vì trách nhiệm nhiều hơn là vì yêu!

Em thật ngốc và thiển cận trong cách nghĩ. Đó là em nghĩ thế, mà em thì đâu phải là anh!

Em đã làm anh khó xử và làm tổn thương chị ấy thật nhiều. Em biết, anh không hoàn toàn thờ ơ trước tình cảm mà em dành cho anh. Anh đã rung động, đã có chút xuyến xao vì một cô gái dám yêu mãnh liệt và cuồng điên như em. Nhưng… em đã buộc mình phải dừng lại khi… người con gái đó buông tay anh.

Em đã nhìn thấy chị ấy khóc khi em bám riết lấy anh. Hẳn là những trận ghen tuông, những lần tủi thân đã khiến chị ấy òa khóc lên như vậy. Nhưng em không vì thế mà dừng lại. Chẳng phải em làm mọi điều để chị ấy buông tay anh hay sao? Tại sao giờ em lại phải dừng cơ chứ. Vậy mà… khi chị ấy tìm em, để nói với em rằng: “Hãy mang cho anh ấy hạnh phúc và giữ anh ấy thật chặt” em tự thấy xấu hổ và tự quên đi tình yêu này.

 

Khi họ nhận ra rằng trái tim không hoàn toàn thuộc về nhau thì níu giữ cũng chỉ là cái xác không hồn. (Ảnh minh họa)

Em nghĩ rằng em yêu anh thật nhiều nhưng thực ra đó là cảm giác muốn chiếm hữu. Nếu yêu, em phải hiểu điều gì là tốt nhất cho anh và anh bên ai mới hạnh phúc. Em tin, nếu chị ấy níu kéo, anh sẽ không bao giờ rời bỏ chị ấy. Vì giữa hai người có cái sức nặng của một mối tình gần chục năm đè nén. Anh không đủ tàn nhẫn mà bỏ rơi chị ấy. Nhưng chị ấy đã ra đi, nhẹ nhàng và thanh thản. Khi họ nhận ra rằng trái tim không hoàn toàn thuộc về nhau thì níu giữ cũng chỉ là cái xác không hồn.

Đó mới là tình yêu. Còn em là sự ích kỉ.

Em sẽ gặp chị ấy, để nói lời xin lỗi… Em đã sai rồi. Tình yêu này không sai mà là cách em yêu đã sai. Em hiểu vì sao chị ấy lại được anh yêu và gắn bó nhiều năm đến vậy. Vì trong cuộc tình của hai người, chị ấy luôn đặt hạnh phúc của anh làm trọng. Mà so với điều đó, em làm sao có thể sánh bằng!

Em xin lỗi, cuộc tình này là em có tội!