Họ luôn miệng ... Chong chóng đủ gió sẽ quay... Tình yêu đủ...!
"bé yêu ơi" có phải anh tèo đã làm bé giận và buồn rồi đúng không? anh tèo ngốc thật lòng xin lỗi em yêu nhiều lắm, anh ngốc lắm đúng không em? anh ngốc hứa sẽ không làm thế như và cố gắng làm làm những gì đó giữ đến bé yêu nè. anh tèo heo chỉ mong bé yêu luôn luôn mãi mãi mỉn cười thật tươi như bông hoa mặt trời sẽ toả sáng và hương thơm ngọt ngào của mùi hương hoa bay cao bay xa giữa cánh đồng cánh đồng thảo nguyên xanh mà chỉ có tèo heo ngốc và bé kali đào mà thôi.
Nghe mưa ngày hạ
Dưới cơn mưa ngày hạ, có cô bé bước đi chầm chậm đưa tay hứng nước mưa và mỉm cười bâng quơ, chợt như thấy cái ngây ngô của mình ngày xưa xa ngái. Hạ đến bất ngờ lúc vạt nắng còn chưa khô. Ba luôn nhắc mưa mùa này độc lắm, thể nào cũng có “hơi đất” xộc lên nên dễ ốm. Ai đi đâu về, ba cũng dặn dò ra xối chân thật sạch. Bài học đơn giản nhưng mà hiệu nghiệm, nếu quên thể nào cũng sụt sùi cảm sốt.
NHỮNG LỜI BA DẠY CON TRAI KHI YÊU
Rong chơi đủ rồi, cũng đã đến lúc con phải học cách yêu đương trưởng thành như một người đàn ông thực thụ. Cậu bé mới lớn hôm qua, hãy tạm biệt nó đi! Tình yêu sẽ là con gặp đầu tiên khi rời xa sự che chở của ba mẹ. Tin ba đi vì ba cũng đã một thời trẻ tuổi với những mối tình đậm nhạt khác nhau, cho đến khi gặp mẹ con – người phụ nữ của cuộc đời mình.
Cứ vất bỏ lời thề nếu khi nào em muốn…!
Chỉ cần em giữ một lời thề: Đó là em nhất định phải hạnh phúc, ngay cả khi người mang lại hạnh phúc ấy cho em không phải là anh. Đọc và chia sẻ những câu Chuyện Tình Yêu qua những dòng Tâm Sự từ chính những người trong cuộc trên chuyên mục Tình Yêu Giới Tính.
Lời thề không phải là bản án để dùng nó trút tội lên người muốn từ bỏ lời thề. Bởi thế, hãy cứ quay lưng khi nào em cảm thấy không còn muốn tiếp tục.
Mình biết cậu sẽ tới
Nhưng đó vẫn là một chuyện đáng làm vì tôi đến bên cạnh bạn tôi, anh ấy vẫn còn sống. Anh ấy nói với tôi: “Jim, mình biết là cậu sẽ tới”. Trong Thế chiến thứ nhất, nỗi kinh hoàng đã bóp nghẹt trái tim người lính khi anh chứng kiến cảnh người đồng đội chí thiết của mình ngã xuống trong trận đánh. Lúc đó, anh đang nằm trong chiến hào và những viên đạn vẫn bay lướt qua đầu. Anh hỏi viên trung úy liệu rằng anh có thể ra khu vực phi quân sự giữa những chiến hào để mang bạn anh về không?
Tôi mang trái tim đau ê ẩm trở về, không phải vì cô ấy hết yêu tôi hay vì tôi hết yêu cô ấy. Chúng tôi chỉ là hai người yêu nhau nhưng lại nhìn về hai hướng khác nhau mà thôi!
Tôi không nói: “Anh sẽ chờ em” nữa. Tôi không dám hứa một việc mà mình không chắc làm được.
Lấy anh nhé?
Tôi là một thằng đàn ông có trách nhiệm, yêu Mai, làm chuyện đó với cô ấy, thì cưới cô ấy là việc phải làm.
Bàn tay đang cài khuy áo của Mai khựng lại một nhịp rồi lại tiếp tục cài những khuy áo khác. Tôi nghe thấy cô ấy cười khe khẽ và đáp:
- Mới năm ba, còn sớm quá để nói chuyện kết hôn. Anh yên tâm, em sẽ chịu trách nhiệm đời anh!
Tôi phì cười, đây là câu mà một cô gái nên nói sau khi mất đi lần đầu tiên sao?
Mai luôn thế, luôn tự tin một cách kỳ lạ. Chúng tôi cũng đã yêu nhau ba năm rồi. Tôi luôn có cảm giác không nắm bắt được cô ấy, nhưng vẫn tự cho rằng đó chỉ là cảm nhận chủ quan của tôi mà thôi. Tôi vẫn tin rằng, khi chúng tôi ra trường, việc đầu tiên tôi làm là cưới cô ấy về làm vợ. Tôi vẫn giữ quyết định ấy, chỉ tiếc rằng tôi học Bách Khoa năm năm, còn cô ấy học Y Tế Công Cộng bốn năm. Cô ấy ra trường trước tôi một năm và đã không giữ lời hứa sẽ “chịu trách nhiệm” cho cuộc đời tôi.
Mai nói:
- Xin lỗi anh! Lấy anh thì em sẽ không vất vả nhưng bố mẹ và các em em sẽ khổ.
Đằng sau Mai là ba đứa em, một đứa năm nay vừa lên đại học và hai đứa học cấp ba. Bố mẹ cô ấy đều nhiều tuổi rồi. Bố mẹ tôi có thể chấp nhận việc để tôi vừa ra trường và kết hôn với một đứa con gái ngoại tỉnh nhưng họ có thể chấp nhận được việc phải bỏ tiền túi ra nuôi báo cô ba đứa em của con dâu không? Tôi và cô ấy, một người còn chưa học xong, một người thì vừa ra trường có thể kiếm nổi tiền để chu cấp cho gia đình cô ấy không?
Mai đi theo học bổng của một tổ chức phi chính phủ và sang Nhật du học. Sau khi sang Nhật được nửa năm cô ấy đã tìm được việc làm thêm, cộng với tiết kiệm tiền học bổng gửi về nuôi ba đứa em ăn học. Cô ấy chọn chịu trách nhiệm với gia đình chứ không chọn chịu trách nhiệm cho tôi – người đã yêu cô ấy và cô ấy đã yêu gần bốn năm.
Tôi không giận vì lựa chọn ra đi của Mai, tôi chỉ giận vì cô ấy nói: “Đừng chờ em!” Khi mà tôi biết rằng cô ấy còn yêu tôi và tôi còn yêu cô ấy.
Một năm sau, tôi ra trường. Con bạn thân của cả tôi và cô ấy hẹn gặp tôi. Nhỏ đó nói:
- Ông định cứ thế này sao?
Tôi im lặng. Phải biết trả lời thế nào đây?
Nhỏ bạn nhét vào tay tôi một gói giấy nhỏ. Tôi mở ra, trong đó có mười tờ polime năm trăm nghìn. Tôi khó hiểu nhìn nó.
- Hiện giờ tôi có thế thôi, ông làm hộ chiếu với visa trước đi. Tôi sẽ tìm cách kiếm thêm tiền đưa ông.
Tôi lại càng tròn mắt nhìn con bạn thân.
- Nhỏ Mai nó không chịu về thì ông phải qua đó. Hai người định cứ thế mà kết thúc sao? Đã một năm rồi đấy. Chương trình học của nó còn chín tháng nữa là xong, nó cũng đang phân vân có ký hợp đồng làm việc và ở lại Nhật không. Ông phải đi bây giờ nếu ông còn muốn giữ nó lại. Ông ra trường rồi, hai người cùng làm việc thì sẽ có thể giải quyết khó khăn…
Nhỏ bạn còn nói gì đó nhiều lắm, nhưng tôi chỉ nghe được mỗi một câu “Nhỏ Mai nó không chịu về thì ông phải qua đó.” Đúng rồi, sao tôi lại thụ động đến như thế nhỉ? Cô ấy đi rồi, chẳng nhẽ tôi không biết mà đi tìm cô ấy sao?
Cầm năm triệu trong tay, tôi có chút buồn cười, có ai sang Nhật chỉ với năm triệu không? Nhưng tôi biết đó là sự cố gắng của con bạn thân rồi. Nhỏ cũng vừa ra trường, mới đi làm được ba tháng. Năm triệu này e rằng là tiền lương thử việc ba tháng qua của nó. Sống mũi tôi có chút cay cay, tôi nói thầm: Mai à, em thấy không, bạn trai em tốt đến thế, bạn thân của chúng ta cũng tuyệt như vậy, tại làm sao em lại muốn ở lại cái xứ Phù Tang ấy?
Tôi không từ chối số tiền nhỏ bạn đưa, đó là tâm ý của nó, không nhận nó sẽ giận, hơn nữa tôi cũng cần tiền thật. Tôi bán xe máy, bán laptop, bán điện thoại, xin visa du lịch đi Nhật, đặt vé máy bay. Bố mẹ tôi mà biết tôi làm chuyện này hẳn sẽ mắng tôi tơi bời đây, thế nên tôi giấu kín, chỉ tìm đến người duy nhất ủng hộ tôi.
Nhỏ bạn đưa cho tôi một cái thẻ tín dụng ngân hàng, nó bảo:
- Thẻ này ghi nợ được hai mươi triệu, nếu cần thì rút ra nhé! Tôi chỉ giúp ông được một chút tiền thế này thôi, ông phải cố gắng mà lôi con nhỏ Mai về đấy. Tôi ở nhà đợi tin ông.
Tôi lên máy bay, cầm theo cái thẻ tín dụng của nhỏ bạn. Thứ con bạn thân giúp tôi không chỉ là một chút tiền, mà còn là chỗ dựa tinh thần cho tôi. Nếu không có nhỏ bạn này, tôi không biết mình sẽ chần chừ đến ngày nào, năm nào mới đi tìm cô ấy.
Trời Osaka tháng mười hai, lạnh kinh người. Đôi giày thể thao của tôi là loại giày vải không thích hợp đi trên tuyết, thế nên nó nhanh chóng bị thấm ướt khiến bàn chân tôi lạnh tê tái. Tôi co ro đứng trước cửa ra vào ký túc xá khoa Public Health (Y tế công cộng) của trường đại học Osaka. Trông tôi rất bắt mắt vì tôi đang quàng một cái khăn màu xanh nõn chuối, quấn hai vòng quanh cổ mà đuôi khăn còn dài chấm gối. Nhỏ bạn đã nói:
- Ông quàng cái khăn này chờ nó, nếu nó mà không cảm động thì tôi đi đầu xuống đất.
Cái khăn này là cô ấy đan cho tôi. Đó là lần đầu tiên cô ấy học đan – một trong những việc mà cô ấy cho rằng nhạt nhẽo và vô cùng tốn thời gian. Vậy mà vì tôi đòi một cái khăn đan tay nên cô ấy đã học đan. Có điều như thể muốn “báo thù” vì tôi khiến cô ấy mất thời gian rảnh cả tháng để đan khăn nên cô ấy cố tình chọn cái màu nõn chuối chói mắt này đan khăn cho tôi. Rất may, cô ấy chỉ đưa nó cho tôi chứ chưa bao giờ bắt tôi quàng nó. Có điều mãi sau này tôi mới biết ẩn ý thực sự của việc con bạn thân bắt tôi quàng cái khăn này. Nhỏ đó, khi nhìn thấy cái khăn kinh khủng này, đã từng nói với cô ấy rằng:
- Mai à, nếu Phong nó dám quàng cái khăn này đứng chờ bà ở trước cổng trường, thì đời này, kiếp này bà không cần phải thử thách tình yêu cũng như sự chung thủy của hắn nữa.
Mặc dù tôi không đứng chờ ở cổng trường mà chờ ở cổng ký túc xá nhưng dường như hiệu quả không giảm đi tí nào thì phải. Mai thấy tôi từ xa, nhận ra tôi ngay giữa đám người áo bông to xụ sù sì vì chiếc khăn chói mắt này. Cô ấy chạy tới, ôm chầm lấy tôi, và khóc. Đó là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy khóc.
Mai luôn kiên cường như thế, nhưng trái tim vẫn có lúc mềm yếu, nhất là với người cô ấy yêu - là tôi.
Bạn cùng phòng của Mai rất tốt bụng, dọn đồ tới ở cùng bạn trai, nhường chỗ cho tôi và cô ấy. Visa du lịch của tôi chỉ có một tuần, nên tôi vô cùng muốn tận dụng thời gian ở bên Mai. Nhưng sau một đêm cuồng nhiệt thỏa nỗi nhớ mong của cả hai, buổi sáng hôm sau chỉ có mình tôi nằm lại trên giường, phần giường còn lại đã lạnh ngắt.
Tôi với tay giật tờ giấy dán ở bàn trang điểm.
“Anh uống tạm sữa nhé, đói thì ra khỏi kí túc xá, băng qua đường là có cửa hàng tiện lợi. Mua tạm cái gì ăn. Em có giờ học cả ngày, tối còn có việc làm thêm. Khoảng chín giờ tối em mới về.”
Đồng hồ trên bàn chỉ chín giờ. Tôi phải đợi mười hai tiếng nữa Mai mới về ư?
Tôi tự mình đi dạo một vòng quanh ký túc xá, rồi đi xa hơn một chút tìm được một siêu thị. Một thằng vụng về như tôi vì Mai mà vào bếp ba tiếng đồng hồ. Đồ nấu ra hơi khó ăn, tôi đổ lỗi vì nguyên liệu nấu ăn của Nhật dở tệ.
Mai trở về, cười ngọt ngào với tôi. Đồ ăn khó nuốt, nhưng cô ấy vẫn vui vẻ ăn hết. Chỉ có điều, khi tôi ôm Mai, thủ thỉ nói được mấy câu, cô ấy đã ngủ gật trong vòng tay tôi, lay gọi thế nào cũng không dậy. Tôi biết Mai rất mệt, đành đắp chăn cho cô ấy rồi ngồi thừ một góc nhìn cô ấy ngủ. Ba giờ sáng tôi mới chui vào chăn.
Sáng ngày hôm sau, thứ chào buổi sáng tôi lại là mảnh giấy dán ở bàn trang điểm.
Tôi muốn Mai bất ngờ vì sự xuất hiện của tôi nên tới mà không báo trước, nhưng cũng vì thế mà cô ấy không thể sắp xếp được việc học và làm thêm của mình. Một ngày đối với Mai đã quá nhiều vất vả mệt mỏi, sự xuất hiện của tôi dường như còn tranh nốt chút thời gian thảnh thơi duy nhất trong ngày của cô ấy.
Tôi ở Nhật bảy ngày, thì sáu ngày tôi dậy mà không thấy Mai, cả ngày ngồi ngốc đợi cô ấy trở về. Vừa giận, vừa muốn trách cứ, nhưng nhìn vào đôi mắt mỏi mệt của Mai, lời nào tôi cũng không nói ra được.
Ngày cuối cùng tôi ở Nhật. Mai xin nghỉ một buổi làm thêm và trốn một buổi học nên chúng tôi có chút thời gian bên nhau. Mai dẫn tôi đi trượt băng. Cô ấy trượt rất tốt, cô ấy nói vì mùa đông năm ngoái rảnh nên có tập một chút. Tôi trượt patin cũng tốt nhưng lại không biết patin và trượt băng lại khác nhau đến thế. Sau khi đập mông hai lần xuống sàn băng, tôi phát hiện ra sàn bê tông còn mềm mại hơn sàn băng. Tôi nhăn nhó quyết định đứng ngoài xem.
Máy ảnh tôi nháy liên hồi theo bước trượt của Mai. Đột nhiên tay tôi khựng lại không thể chụp thêm được tấm nào nữa. Tôi nhận ra Mai không còn là cô gái nhỏ run rẩy không đứng vững trên sàn trượt patin, tay không dám buông khỏi tôi nữa. Cô ấy đã trượt xa khỏi vòng tay của tôi rồi. Còn tôi thì sao?
Trước khi lên máy bay, tôi hỏi Mai:
- Học xong, em về chứ? Anh đợi em!
Mai nhìn tôi bằng ánh mắt bối rối.
- Sang năm… sang năm, ba đứa nhỏ đều đang học đại học. Em… em…
Đứa em út của cô ấy sang năm cũng vào đại học, mà đứa đầu tiên còn chưa tốt nghiệp. Tôi thấy miệng mình đắng chát.
- Con bạn thân nhất của em nói, bên này đề nghị em ký hợp đồng sau khi ra trường ở lại làm việc, đúng không?
Ánh mắt cô ấy còn bối rối hơn.
- Xin lỗi anh, hợp đồng năm năm…
Thế đấy, tôi đã tới đây, đã cố gắng níu kéo, nhưng Mai vẫn chọn ở lại đây với cái hợp đồng năm năm của cô ấy. Tôi không giữ được bình tĩnh, giật tay ra khỏi tay Mai, kéo hành lý đi. Cô ấy vội vàng níu tay tôi lại. Tôi nhìn thấy đôi mắt Mai đỏ hoe. Yêu nhau bao nhiêu năm, cô ấy chưa từng khóc, kể cả lần cô ấy nói: "Đừng đợi em!". Vậy mà chỉ một tuần này thôi, cô ấy đã khóc, khóc những hai lần!
- Phong, giáo sư của em nói, trung tâm nghiên cứu của ông ấy còn trống một vị trí kỹ sư công nghệ thông tin, em đã đưa CV của anh cho ông ấy, anh xem…
Tôi lặng người đi một lúc lâu. Đằng sau cô ấy là ba đứa em thơ dại, còn đằng sau tôi cũng còn bố mẹ tôi. Tôi là đứa con duy nhất của họ. Mai có thể chọn chịu trách nhiệm cho gia đình cô ấy, sao không hề nghĩ tôi cũng cần có trách nhiệm cho gia đình tôi?
Tôi đưa tay vuốt má cô ấy, lau đi những giọt nước mắt đang chảy dài. Tôi nói:
- Giữ gìn sức khỏe nhé!
Tôi không nói: “Anh sẽ chờ em.” nữa. Tôi không dám hứa một việc mà mình không chắc làm được.
Tôi mang trái tim đau ê ẩm trở về, không phải vì cô ấy hết yêu tôi hay vì tôi hết yêu cô ấy. Chúng tôi chỉ là hai người yêu nhau nhưng lại nhìn về hai hướng khác nhau mà thôi.
Có những cặp đôi buộc phải dừng hành trình tình yêu của mình vì số phận, vì một người mãi mãi ra đi. Sẽ thật khó đẻ có thể chấp nhận, thật khó để vượt qua nỗi nhớ nhưng rồi vết thương, nỗi mất mát là tột cùng nhất chỉ có thời gian mới có thể xoa dịu được. Hãy coi sự mất mát ấy là điểm dừng mang tên Hạnh Phúc và tiếp tục sống tốt vì cuộc đời của cả người kia!...
"Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy. Anh chẳng biết anh phải vượt qua như thế nào, nhưng hi vọng của anh là tia sáng nhỏ nhoi kia, dù nhỏ nhoi anh vẫn hi vọng, anh vẫn sẽ sống để em nhìn thấy người đàn ông em đã từng yêu mạnh mẽ đến nhường nào... Ai cũng có quyền theo đuổi hạnh phúc bằng những cách riêng của mình. Mặc cho thời gian có dài bao lâu đi chăng nữa, rồi hạnh phúc cũng sẽ đến."
Lá thư trong tuần: Tháng 6 – anh đưa em về với biển
Gửi em, cô gái của lòng anh.
Ngày… tháng 6 năm 2012
Hôm nay anh thấy em, cô gái nhỏ bé đã đi lạc vào tim anh trong phút chốc. Anh không biết em cứ đứng mãi bên bờ biển ấy để làm gì, chỉ biết rằng ánh mắt ấy long lanh như có giọt mưa đọng bên ô kính mờ.anh đứng nhìn em – cô gái xa lạ - em đứng nhìn biển trong hư vô – anh cứ đứng – em cũng vẫn đứng đó… biển chiều thổi em về đâu vậy?
Tháng 6, anh vội vã lên xe chạy trốn cái nóng của thành phố, anh về với biển. Tháng 6, chắc em cũng giống như anh chỉ có điều em về nơi đây cho đõ mệt thôi đúng không?
Anh xin lỗi khi cứ dành cả ngày để bám theo em.
Em khó chịu với anh đến thế hả?Cũng chỉ là anh muốn nhìn em chút thôi mà.
Ngày… tháng 6 năm 2012
Giờ thì anh biết theo đổi một cô gái như em thật là mệt, cả tuần nghỉ lễ bên bờ biển của chúng ta chỉ có những cái chau mày, những ánh mắt khó chịu em dành cho anh.
Nhưng anh không sợ, bằng mọi cách anh sẽ theo em, em ghét anh cũng được. Anh trót thích em mất rồi.
Anh sẽ theo em đến bao giờ anh không theo được nữa thì thôi! Theo mãi anh cũng bằng lòng…!
Ngày… tháng 6 năm 2013
Gần một năm mình yêu nhau rồi đấy em! Thời gian đúng là chẳng chiều lòng người bao giờ em nhỉ.
Hôm nay anh sẽ đưa em ra biển, nơi mà anh đã ‘’trúng đạn’’ từ em ngày trước ấy.
Cảm ơn em, cô gái của lòng anh.Cảm ơn vì em đã yêu anh, để anh nhận thấy xung quanh anh còn có quá nhiều tuyệt vời mà bấy lâu nay anh chẳng hề quan tâm.
Em, cô gái của lòng anh, bên anh thêm nữa nhé. Em hãy dựa vào anh những lúc em thấy yếu lòng, hãy nắm tay để thấy mình không còn lạc lõng giữa bao nhiêu con người nữa. Anh đây, anh sẽ che chở cho em đến khi nào đó… Nhưng còn lâu lắm, tin anh đi.
Và chỉ cần em nói em nhớ biển, anh sẽ đưa em về với biển, cô gái không sinh ra nơi có biển nhưng luôn thuộc về biển, em có biết anh yêu em nhiều đến thế nào không?Yêu em.Vậy thôi.
Ngồi bên anh, em nén mình trong thinh lặng, em bảo biển đẹp nhất là về đêm, khi mà em chỉ có thể thấy mùi biển lên lỏi vào trong hơi thở, khi nhìn vào màu đen kia chỉ có tiếng anh thở bon chen trong tiếng sóng dạt vào bờ… Xa xa đâu đó em thấy trái đất thật tròn khi cho em gặp anh!
Nhưng em à, biển đêm của em luôn chan chứa nhiều lắm những hi vọng từ những tia sáng mập mờ phía xa kia của những đoàn tàu ra khơi. Hi vọng của anh cũng như thế thôi, là thứ ánh sáng nhỏ bé nhưng đủ để chiếu sáng ca một góc trời.
Anh cõng em đi trên dải cát dài mãi, em cười nói trong thích thú. Nhưng em hơi mập đấy nhé… anh đau hết cả lưng rồi này, cô gái của lòng anh, cô gái của biển đêm!
Ngày… tháng 6 năm 2014.
Em dựa vào vai anh, nghe tiếng em thở, anh xiết chặt em hơn. Hôn nhẹ lên trán em, anh thấy hôm nay biển ngột ngạt quá, có cái gì đó là vô hình cứ đè nén lên anh, nặng quá…!
Hai năm trôi qua, em bên anh, ta bên nhau như đã từ lâu không thể tách rời. Nhưng hôm nay anh đưa em tới đây, bờ biển của năm nào không phải để ta kỉ niệm hai năm yêu nhau mà là để em dễ thở hơn, để em thấy hết mệt và để em thấy biển của em.
Nắm chặt tay anh, em cười rồi bảo:
‘’Em có nên tiếp tục hi vọng không anh? Biển đêm của em hôm nay buồn quá, em chẳng nhìn thấy những ánh sáng nho nhỏ phía cuối chân trời kia nữa rồi…’’
‘’Em không thấy nhưng em có thể cảm nhận thấy mà, ánh sáng ấy giống như mùi biển mà em vẫn thường thấy, nhắm mắt lại và cảm nhận em sẽ thấy... Anh không muốn em buông xuôi, cô gái của lòng anh, nắm chặt tay anh và gần anh thêm thật lâu có được không?’’
‘’Đêm nay, em không muốn thấy gì khác ngoài anh. Em chỉ thấy anh thôi. Mình anh. Bởi vì em rất yêu anh, em cũng rất rất hạnh phúc khi có anh…’’
Chưa dứt lời em đã vội buông tay anh. Em đi mất, anh muốn xiết em chặt hơn anh muốn giữ em ở lại nơi đây với anh… Nhưng anh xin lỗi vì không giữ nổi em.
Hai năm qua, một mình em, em đứng giữa vạch tử thần. Một mình em can đảm chịu đựng cho những lần điều trị hóa chất lên cơ thể nhỏ bé. Còn anh, anh chỉ có thể để em dựa vào, chỉ có thể nắm tay em để em thấy anh luôn ở đây, luôn nơi này…
Giá mà anh có thể đổi đường chỉ tay anh cho em, để em được sống lâu hơn nữa, để em được trở về với biển đêm thêm nhiều lần nữa. Em mong manh quá, gió biển mang em đi trong đêm giông, cơn gió biển lạnh đến nao lòng…
Anh sẽ nhớ em lắm đấy. Anh chẳng biết anh phải vượt qua như thế nào, nhưng hi vọng của anh là tia sáng nhỏ nhoi kia, dù nhỏ nhoi anh vẫn hi vọng, anh vẫn sẽ sống để em nhìn thấy người đàn ông em đã từng yêu mạnh mẽ đến nhường nào.
Hãy đi về phía biển đêm em nhé, nơi có ánh sáng của anh soi dẫn lối em đi. Và hãy trở về với anh theo làn gió biển để anh thấy quanh anh hơi thở của em…
Nắm tay anh thêm chút nữa rồi hãy đi.
Hôn em.
Ngày…tháng 6 năm 2015
Tháng 6 năm nay anh đưa em về với biển.
Và anh thấy đâu đây vương mùi biển của năm nào, cô gái của lòng anh à! Anh nhắm mắt lại, anh thấy gió lùa tai anh, cơn gió ấm áp như em bên anh…
Tháng 6 này, không còn tóc em bay bay trong gió, không còn nụ cười ai tan theo tiếng sóng vỗ, không còn cô gái thích đứng ngắm biển một mình, không còn ai ôm nhẹ lấy anh từ phía sau… Không còn em…
Tháng 6 về, anh đưa em về với biển.Về với những gì đã qua, về với yêu thương chưa kịp phai nhòa trong anh.
Nơi ấy có nắng không em? Nơi ấy, em có biển của riêng mình chứ?
Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh không biết cô gái ấy như nào, nhưng anh không muốn cô ấy vội vã xa rời anh như em đã từng, như thế anh đau lắm…
Biển đêm nay chỉ có anh thôi, em thấy anh không? Nơi thiên đường ấy em không còn đau nữa chứ? Em có bình yên không – người anh yêu?
Anh nhớ em.
Tháng 6 này anh nhớ em, biển kia cũng muốn gọi tên em, chỉ là em không còn nơi đây nữa.
Chúng ta sẽ đứng ở hai miền thế giới khác nhau mãi mãi. Nhưng tháng 6 về anh vẫn sẽ đưa em đến với biển nơi có linh hồn của em đã từng…
Có những kí ức thật đẹp mà anh cần trân trọng giống như em vậy, hồi ức đẹp ấy anh sẽ giữ mãi nơi đây.
Biển tháng 6, nơi có những tiếng sóng chôn vùi đi tình yêu của hai con người đã từng được sống và được yêu trong hạnh phúc dù có ngắn ngủi…
Em hãy vui lên nhé, anh ở đây sẽ vẫn giữ trong tim mình một chút thôi là em nhưng sẽ giữ đến mãi sau này, cô gái của lòng anh – yêu em – hôn em.
Và sẽ còn nhiều nữa những tháng 6 về sau…
Điểm dừng hạnh phúc
Anh à! Vậy là đã hơn 5 năm kể từ ngày anh rời xa em. Một khoảng thời gian khá dài, không có anh bên cạnh nhưng em thấy mình không hề yếu đuối như em tưởng. Khi không anh, em cũng có thể mạnh mẽ như vậy.
Em ước gì tất cả mọi chuyện chỉ là một giấc mơ dài, chỉ cần mở mắt ra thì mọi chuyện vẫn như cũ, và anh vẫn ở bên cạnh em.
Mọi người bảo em hãy sống và phải nhìn về tương lai chứ đừng vì cái quá khứ đã qua không bao giờ trở lại. Nhưng em không thể làm vậy được. Khi mà mỗi lần nghĩ đến tương lai thì em chỉ cảm thấy trước mắt em hiện lên một lớp sương mờ mịt. Vì vậy em lại quay đầu và nhìn về quá khứ. Nơi có anh, có em và những kỉ niệm chan chứa được lưu giữ nơi từng con chữ.
Em đã từng chẳng tin vào cái tình yêu đẹp như mơ chỉ có trong phim ảnh đó. Vì em không tin vào thứu hạnh phúc quá dễ dàng như thế. Vậy nên trước anh, em chưa từng yêu ai và chưa từng tin tình yêu lại đến với mình.
Em bướng bỉnh, cứ cho rằng độc thân là tốt nhất. Trong 3 năm quen nhau, dù đã biết mình thích anh nhưng khi anh tỏ tình em vẫn thờ ơ. Anh vẫn dịu dàng, kiên nhẫn như thế, không hề ép buộc hay hối thúc em. Cho đến những tháng ngày đi du học, ở một đất nước xa lạ, em mới biết mình nhớ anh thế nào, yêu anh nhiều bao nhiêu.
Em còn nhớ vẻ mặt ngây ngốc của anh khi em đồng ý lấy anh.
Sau đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất nhất của cuộc đời. Em đã nghĩ rằng chúng mình sẽ mãi hạnh phúc như vậy.
Rõ ràng là anh vẫn luôn khoẻ mạnh, tại sao căn bệnh quái ác lại khiến anh suy sụp nhanh như thế?
Mới hôm qua anh còn cùng em việc chuẩn bị phòng cho con, bức tường sơn màu xanh cho con trai, đèn ngủ ấm áp. Mọi thứ anh chuẩn bị chu đáo để đón đứa con yêu đầu đời.
Mỗi đêm, anh lại thì thầm không biết bao lời xin lỗi đến em và con.
Thế nhưng, mọi việc xảy ra quá chóng vánh và bất ngờ. Anh còn chưa được thấy con của chúng ta, chưa được nghe con trai gọi một tiếng “ba”.
Anh đi, chuỗi ngày hạnh phúc của chúng mình cũng vỡ tan.
Em đặt tên cho con là Hoài Anh, nghĩa là nhớ anh. Mẹ bảo thằng bé giống anh hồi nhỏ, nhưng hiếu động và nghịch ngợm hơn nhiều. Con cũng có hỏi về ba, em nói với con rằng ba nó rất tốt, rất yêu nó, như mẹ vậy… Nhìn con khôn lớn từng ngày em rất vui, chắc anh cũng vậy đúng không?
Em cảm thấy mình như trở về hồi còn độc thân vậy, chỉ là cảm giác khi làm việc gì cũng không còn như trước đây nữa.. Nhưng giờ em đã có anh và có Hoài Anh – con của chúng ta.
Độc thân nhưng không cô đơn thì vẫn ổn anh nhỉ?
Anh à! Em cũng không hề cô đơn đâu. Đôi khi em thấy mình lạc lõng giữa những buổi chiều tấp nập xe qua lại. Em lại ao ước được ngồi sau xe anh, được ôm anh như ngày xưa. Trở về với ngôi nhà đầy ắp kỉ niệm, em như được quay lại những tháng ngày hạnh phúc. Tiếng cười anh còn vọng lại, chiếc ghế anh vẫn hay ngồi. Và tiếng của con yêu gọi “mẹ” giúp em thêm vững vàng. Em có Hoài Anh, gia đình, bạn bè, người thân, mỗi khi gặp khó khăn họ sẽ ở bên cạnh em, giúp đỡ em, mỗi ngày trôi qua đều rất bình yên.
Anh biết không? Em đã từng nghĩ đến một gia đình mới, tìm một người bố tốt cho con chúng ta. Nhưng em không đủ kiên nhẫn để tìm một người như anh. Đối với em, cuộc sống bây giờ là tốt rồi, mặc dù nó không nguyên vẹn như khi có anh. Nhưng vẫn còn hạnh phúc.
Điểm đến của người ta trong cuộc sống này chính là hạnh phúc. Và ai cũng có quyền theo đuổi hạnh phúc bằng những cách riêng của mình. Đâu phải độc thân, thì sẽ cô đơn đâu, độc thân nhưng họ hạnh phúc.
Em biết cuộc đời này rất công bằng, nhất định ai rồi cũng có hạnh phúc của riêng mình. Mặc cho thời gian có dài bao lâu đi chăng nữa, rồi hạnh phúc cũng đến.
Em sẽ sống thật tốt bởi vì phải sống cả cuộc đời của anh
Anh thân yêu!
Em viết cho anh giữa những ngày tháng tư. Nắng đã vàng như trải một lớp mật ong mịn màng xuống lòng phố. Hàng cây sấu già lắc lư ngững chùm hoa nho nhỏ xinh xinh vẫy vẫy trong gió thoảng. Tự nhiên như là nắng và gió vậy, em nhớ anh…
Không biết anh có đọc được những dòng này không nữa nhưng em lúc nào cũng nghĩ rằng anh đang ở bên em. Trên bàn làm việc, trong phòng ngủ của em vẫn đặt ảnh của anh. Với em anh vẫn rất gần dù là đã rất xa…
Em không còn là con bé ngây ngô của anh ngày nào. Giờ em đã là một “bà chị” trong phòng làm việc, giữa những em trẻ trung đầy ăp ắp nhựa sống. Em cũng tự thấy mình đã trưởng thành hơn không giống những lúc nhõng nhẽo ngồi trên xe đạp bắt anh dắt đi dọc các con đường. Em đã học cách sống tự lập mà không có anh mặc dù phải trải qua rất nhiều khó khăn. Em vẫn làm việc, vẫn ngồi tư lự bên tách cà phê những chiều thứ sáu. Ngắm phố xá, ngắm những đôi tình nhân dặt dìu đưa đưa đón đón. Ngắm những gia đình chở nhau đi ăn hàng sau một tuần làm việc đầy căng thẳng và đây là những lúc giành thời gian để yêu thương. Và một điều thật lạ là em không thấy lòng mình trống vắng mà lại thật nhẹ nhàng. Có lẽ em đã cảm nhận được hạnh phúc của họ, và niềm hạnh phúc ấy đã lan tỏa cả vào trong em, đúng không anh?
Đã hơn mười năm rồi phải không anh? Quá khứ như một thước phim mà khi người ta muốn quên thì nó cứ tự quay trở lại. Và em đã không chọn cách để quên anh. Em đã tưởng mình gục ngã sau sự ra đi của anh. Bố anh đã vực em dậy. Ông bảo em rằng: “ Con trai bác đã chọn cái chết để giành sự sống cho cháu. Cháu hãy can đảm lên, hãy sống cả phần của nó với cháu nhé.” Em đã gượng đứng lên nhưng phải mất một thời gian dài. Nhưng em không thể quên được vòng tay thật chặt che chắn cho em trên chuyến xe khách định mệnh ấy. Anh là cuộc sống của em nhưng bây giờ em lại là người mang cả cuộc đời của anh trên vai. Anh có thấy mình thật bất công khi đã làm như thế?
Phố đã lên đèn và lại chuyển động với vô vàn xe cộ. Em trở về với căn phòng của mình, với cái máy tính cũ mèm mà viết, mà tìm niềm vui trong công việc. Sáng thứ bảy có hôm em phải dậy sớm mà nấu cháo với nhóm tình nguyện và đem đến bệnh viện Bạch Mai phát cho những bệnh nhân nghèo. Nhìn những ánh mắt rưng rưng những bàn tay đầy chai sạn đỡ lấy những bát cháo mà em không cầm lòng nổi. Cuộc sống vẫn còn nhiều điều bất hạnh hơn mình phải không anh?
Sáng chủ nhật, nhóm em lại bận bịu với việc ra chợ Đồng Xuân thuyết phục các chủ buôn ủng hộ các hàng tồn như quần áo giày dép, chăn màn cho vùng cao. Rồi với quỹ tiết kiệm của công ty hàng tháng, chúng em mua được những mặt hàng giá rẻ, những chiếc quần áo mặc dù đã lỗi mốt nhưng vẫn thật quý với người dân vùng cao. Có tuần chúng em đi từ chiều thứ sáu, với những chuyến hàng nặng tình nghĩa.
Em đã được lên Hà Giang, nơi đầy đá và gió, nơi đây bà con dân tộc còn khổ lắm. Em đã ngạc nhiên khi thấy những đứa trẻ chỉ độc một manh áo mà đi học giữa mùa đông. Có đứa cõng em đi chơi giữa cái rét cắt da cắt thịt mà đứa em không có được đến một manh quần. Và em đã khóc khi nhìn thấy nụ cười của chúng trong niềm vui vỡ òa nhận được quần áo mới. Chúng làm em nhớ cảm giác xưa kia khi được mẹ mua cho quần áo mới vào mỗi dịp tết đến. Chúng em đến cả các điểm trường xa xôi để mắc cho các em từng cái quạt điện đến cái máy tính. Có khi xe ô tô không đi qua được vì đường hẹp, chúng em lại cùng nhau khuân từng thứ một. Mệt nhưng mà thấy thật vui vì mình làm được một điều gì đó có ý nghĩa.
Đến Hà Giang, em lạc vào cả một thung lũng hoa tam giác mạch- thứ hoa chỉ nở vào tháng mười, tháng mười một hàng năm. Đứng trước cả ngàn đóa hoa nhỏ bé xinh xinh em chợt ước gì có anh ở bên. Hái một chùm hoa kết thành vòng nguyệt quế mang màu tim tím phớt hồng, em đội lêm mỏm đá rêu phủ như đội lên tình yêu của em. Dù em ở đâu, anh cũng mãi ở bên, phải không anh?
Em vẫn đến nhà anh vào mỗi dịp lễ Tết. Vết thương đã dần lành trong lòng bố mẹ anh. Có lẽ thấy em vẫn lầm lũi đi về, bố anh đã chạnh lòng nhắc em đi tìm lấy một hạnh phúc. Nhưng em không thấy mình bất hạnh, em vẫn đang có được những niềm vui nho nhỏ từ cuộc sống và công việc của mình. Em cũng không thể đến với một ai đó mà lừa dối rằng yêu họ để ru ngủ trong vỏ bọc của một mái ấm gia đình.
Em sẽ vẫn sống như vậy, vẫn làm việc và tận hưởng niềm vui từ nụ cười của những con người còn nhiều bất hạnh. Vì rằng em còn phải sống cả cuộc đời của anh nữa, cho nên phải sống sao cho thật ý nghĩa phải không anh?
Đã yêu sao còn nỡ buông tay. Mà đã chia tay, thì là hết, dù đã từng thật lòng yêu nhau thì sao chứ. Còn nhung nhớ, còn yêu thì cũng chỉ để đó, chỉ hoài niệm thôi. Anh biết, tình yêu cho cô vẫn còn, nhưng được ngủ yên trong ký ức. Anh đã sẵn sàng cho mối quan hệ mới rồi. Có thể nó sẽ không sâu sắc như tình cảm khi còn trẻ, nhưng đủ sưởi ấm hai người. Trong tình yêu, anh vẫn là đứa trẻ cần lớn, cần trưởng thành, vì lẽ đó, anh phải chăm sóc lại tim yêu cẩn thận, dành dụm cho những người đến sau, để có thể bình yên nắm tay nhau đi qua từng chặng đường...
Bước ra từ cổng tòa án, cô và anh lặng lẽ đi song song nhưng không nói gì. Những giọt mưa nặng nề rơi, càng làm bầu không khí thêm phiền muộn.
“Biết đâu hôm nay là lần cuối mình gặp nhau. Không có duyên làm vợ chồng, mình vẫn là bạn bè mà. Cuối tuần… em bay rồi!”
Cô cúi đầu, mang theo một tia cười khổ cùng bất lực, trong chiều mưa phiêu tán. Đi bên cạnh, anh chỉ trầm ngâm, đôi mắt thâm quầng. Giờ khắc này, bên tai anh chỉ có tiếng mưa rơi. Buông cái ô trong tay xuống, cô đứng yên, không bước.
“Ra Mộc ngồi đi, lần cuối vậy.” Cuối cùng, anh cũng trả lời, dù rất nhỏ.
Hai người ngồi trong quán cà phê cũ, cảnh còn, người còn mà chẳng như xưa.
“Anh không hiểu, Linh ạ! Tại sao đến tình cảnh này?”
Đưa mắt nhìn xa xăm, anh mở lời, như tiếng thở dài, lại như chịu đựng. Anh cố gắng hít sâu, để giữ bình tĩnh.
“Nếu em muốn tự do bay nhảy, anh... thành toàn cho em. Mong em mọi điều như ý.” Anh nói, nói cho cô nghe, và cũng nói thuyết phục chính mình.
Cô vẫn yêu anh, anh có thể cảm nhận được. Anh còn yêu cô, đó là điều chắc chắn, vậy mà, không còn lối thoát nào ư?
“Anh! Em xin lỗi. Rồi sẽ có người con gái xứng đáng hơn em.” Cô chỉ cúi đầu, hết dùng hai tay túm chặt góc áo, rồi lại buông thõng xuống.
“Tại sao? Anh hỏi cô, và cũng tự hỏi mình.”
Anh không hiểu, tại sao hôn nhân của anh lại đi vào ngõ cụt, và phải giải quyết theo hướng này. Yêu nhau 3 năm, lấy nhau vừa tròn 8 tháng. Cô bảo, cô muốn tiếp tục học, muốn đi tu nghiệp, anh đồng ý. Khi cô xin được học bổng bên Pháp, anh để cô đi, dù biết trước đó, cô đã hi sinh cả đứa con chưa có hình hài của hai người. Người khác lấy vợ như thế nào, anh không biết, nhưng với anh, bởi thương, nên không níu giữ. Anh thèm chứ cảm giác hai vợ chồng sớm tối có nhau, người nấu cơm, người rửa rau, bữa ăn mỗi tối sum vầy. Ấm áp là thế. Còn anh lấy vợ là chuỗi ngày dài chán nản, chán đến chẳng buồn về, ngày nào cũng ăn qua loa quán xá ven đường. Tối đến, thay vì cùng cô nằm nghe bản nhạc yêu thích, hoặc tranh luận vài vấn đề xảy ra trong ngày, anh lại lang thang khắp nơi, gặm nhấm nỗi buồn. Anh sợ hãi khi về nhà chỉ có một mình. Một người đàn ông, mà vắng cô, anh cũng chạnh lòng ghê gớm.
Anh không phải là người có suy nghĩ eo hẹp. Anh không tham vọng, chỉ hy vọng một cuộc sống êm đềm, vợ chồng yêu thương nhau, không cầu giàu sang, nhưng cũng chưa bao giờ cản trở cô trên con đường phấn đấu. Không ngờ, điều đó với cô lại chưa đủ? Chẳng lẽ sự nghiệp đáng để cô đánh đổi nhiều vậy ư? Anh từng nghĩ, chỉ cần anh chờ, đứng tại chỗ chờ cô, rồi cô sẽ nguyện ý quay về. Vậy mà…
Hôm ấy, cũng như mọi lần, cuối tuần anh về sớm, chịu đựng nỗi nhớ, chờ cô – người đang ở cách anh 6 múi giờ, đến quá nửa đêm để nói chuyện. Cả tháng trời không được nghe tiếng của cô, Viber sóng không tốt, cứ nói vài ba câu, thì lại nghe tiếng nhau gọi “alo..alo”. Sóng kém vậy, mà nguyên câu cô nói, anh nghe không sót chữ nào.
“Anh! Em muốn ở lại bên này. Thầy cô đều đánh giá cao năng lực của em, mà mọi thứ đều rất tốt, em không muốn về. Tha thứ cho em, nghe anh!”
Chẳng biết máy đã cúp tự bao giờ. Thẫn thờ, anh nhặt chiếc điện thoại dưới đất lên, lặng lẽ nhắn tin cho cô.
“Sóng kém quá, anh không nghe em nói gì hết.”
“Giải thoát cho em, anh nhé, em xin lỗi.”
“Tại sao, anh có thể chờ mà?” Anh hỏi cô, nhưng tới tận bây giờ anh vẫn chưa nghe được câu trả lời mà anh mong muốn.
“Em xin lỗi.”
“Cho anh thời gian suy nghĩ.”
Những ngày sau đó, trôi qua thế nào, anh không rõ, chỉ nhớ đầu thuốc lập lòe trong đêm đen. Anh nhớ cô, nhớ thắt lòng, chỉ muốn xin nghỉ rồi bay qua gặp cô một lần, hỏi cô tại sao. Dù không muốn, nhưng anh biết mình chẳng còn cách nào khác nữa. Anh vốn luôn tôn trọng cô. Mà cô rất có chính kiến của riêng mình. Giờ cô muốn buông tay, dù anh có níu kéo, có cố giữ, có dối lòng mọi thứ vẫn vẹn nguyên, nhưng đoạn tình này đã không còn trọn vẹn. Chút tình cảm lưu luyến chẳng đủ sức níu cô trở về.
Đàn ông thì không được khóc, nhưng đêm nào anh cũng ngước lên nhìn trần nhà, nén cảm xúc vào tim, anh thấy mình yếu đuối quá, sao lại đi yêu, lại thương, lại chờ một người vô tâm, sao không ngăn cản cô dù chỉ một lần. Khi cô ra đi cũng vậy, khi cô muốn chia tay cũng thế. Đã không ngăn cản được, còn muốn suy nghĩ cái gì. Nhìn căn nhà nhỏ cô tự tay trang trí, anh nhớ những ngày còn bên nhau. Càng nhìn. Càng đau. Bản thân em có nhớ không, Linh? Hoa ti-gon em trồng đã nở thắm mái hiên mấy độ rồi. Đông này hoa còn, sao em xa mãi?
Anh cố làm quen với cuộc sống không có cô, thực sự là vất vả. Hàng ngày đều đi làm, hết làm rồi anh lang thang khắp nơi. Anh cũng không dám vào mạng, anh sợ, mỗi khi lướt qua facebook lại bắt gặp hình ảnh của cô, sợ nhìn thấy những ảnh cưới hai người chụp cười tươi, vô tư ngày nào, sợ bạn bè hỏi thăm. Anh tự hỏi, sao cô cố chấp nhận như vậy, sao anh đã bao dung mà cuối cùng vẫn mất cô.
... Thời gian chung quy cũng tiếp tục trôi, chỉ là chia tay thôi, có gì đặc biệt đâu, anh tự nói với mình như vậy, lại nhịn không được thở hắt ra. Anh đã biết được sự cô độc có đôi khi lại rất thanh thản.
Cô xa anh cũng đã được hơn một năm rồi. Không biết dạo này cô thế nào? Ở bên đó, trời lạnh vậy, có tốt không? Với cô, như thế là hạnh phúc sao? Liệu rằng cứ gồng mình lên cho sự nghiệp, không có người thân chăm sóc, cô có thể chịu đựng trong bao lâu nữa? Cô yếu đuối lắm, không mạnh mẽ như bề ngoài cô vẫn thể hiện. Anh biết mà.
Anh giật mình, lâu quá rồi, anh không nghĩ đến cô, hóa ra cũng không mất nhiều thời gian lắm để xua đuổi một bóng hình không ở lại. Dĩ vãng rồi cũng trôi xa, và dần tan biến. Anh biết, anh còn thương, nhưng lòng anh giờ thanh thản, bình yên rất nhiều. Bây giờ, anh chỉ thấy phiền. Bạn bè ai cũng cố gắng mai mối, ngay cả cô em gái này, anh đành cười cho qua và bảo rằng tất cả chờ duyên số. Bất giác lại nhớ đến An, sao lại có người như cô gái nhỏ này chứ? Nhiệt tình đến nỗi, chỉ sợ cả công ty không ai biết cô đang theo đuổi anh. Thật là…
Chiều muộn, anh mới tan tầm, cầm ly cà phê bước lững thững ra cửa. Hôm nay, kết thúc đợt thực tập của mấy cô nhóc rồi. Anh bỗng thấy nao nao. Nhớ tới ánh mắt bé An lúc lén nhìn anh khi mời anh đi liên hoan chia tay, lòng thấy bức bối
Anh phì cười, nhìn cô bé đang khoa chân múa tay bên cạnh, thần sắc thay đổi từ bộ dáng u buồn khóc lóc thành bộ dáng vui vẻ, hồn nhiên. Anh nhận ra. Hóa ra, có người bên cạnh huyên náo thế này cũng vui lắm. Lúc thấy cô tự ôm mặt khóc thế này, thấy anh lại cố giấu đi bằng được những giọt nước mặt, anh chợt đau lòng. Thì anh hiểu, bất giác, anh đã mở lòng với cô. Với một người luôn thiếu niềm tin và cảm giác an toàn vào tình yêu như anh, sự cố chấp của cô, đã làm anh cảm động.
Anh biết, tình yêu cho Linh vẫn còn, nhưng được ngủ yên trong ký ức. Anh đã sẵn sàng cho mối quan hệ mới rồi. Có thể nó sẽ không sâu sắc như tình cảm khi còn trẻ, nhưng đủ sưởi ấm hai người. Trong tình yêu, anh vẫn là đứa trẻ cần lớn, cần trưởng thành, vì lẽ đó, anh phải chăm sóc lại tim yêu cẩn thận, dành dụm cho những người đến sau, để có thể bình yên nắm tay nhau đi qua từng chặng đường.
“Lin, Lin...”
Cô giật mình, cô lại thẫn thờ nữa rồi. Jack thấy cô không đáp, liền quay qua hỏi.
“Có chuyện gì à? Sao hôm nay em không hề tập trung như vậy?”
“Không Jack, Linh ổn, ổn mà.”
Cô thì thầm, như cố chứng minh mình rất tốt. Nhưng tốt làm sao được, kể từ lúc cô nhận được tin nhắn em gái gửi cho mình. “Chị, anh có người yêu mới rồi, chị yên tâm”. Chỉ mấy chữ ngắn ngủi thôi, nhưng dường như hút hết sức lực bấy lâu cô cố gắng chống đỡ.
“Ok thật ư. Nhìn mặt em kém quá. Nếu mệt, em về sớm đi.”
“Vậy,.. Jack, xin phép thầy.”
“Ok, có cần tôi giúp gì không.”
“Không. À, mà... thầy có biết chỗ nào có thể uống chút rượu không. Cô do dự.”
“Oh, em qua đây hơn một năm rồi, mà đây là lần đầu tiên tôi thấy em muốn tới chỗ này đây. Sắp hết giờ rồi, đợi tôi đưa em đi, ở đây em cũng không có bạn bè. Con gái không nên một mình tới chỗ đó.”
“Vậy, cảm ơn thầy.” Cô gần như chỉ còn chút sức lực nói ra mấy câu đó.
Cả ngày hôm nay, cô chống đỡ hết sức rồi. Cô biết ngày này cũng phải tới thôi, cô chuẩn bị sẵn sàng từ lúc nói chia tay, nhưng không ngờ khi nghe tin anh, lại đau thế. Thảng thốt! Chới với! Anh có người mới rồi, cô nên vui vẻ mới đúng chứ. Sao tin nhắn đó cứ bóp chẹt trái tim, khiến cô không thể thở nổi thế này, cô chỉ muốn uống chút gì đó cho say để quên đi tất cả.
“Lin, say rồi, không nên uống như thế.” Thấy cô đưa cả ly Brandy vào miệng, Jack lắc đầu. Dù có là Champagne nhẹ còn say huống chi đây là Cognac, loại rượu dễ ngấm, dễ khiến người ta say. 1, 2 ly thì được, nhưng uống như thế này thì...
“Không, em đã nói bao nhiêu lần rồi, em là Linh, là Linh đó, không phải Lin.”
“Rồi ok, ok, Lin, Lin, em là Lin.”
“Anh ấy có người mới rồi. Có người mới rồi.”
“Cô thất tình ư?” Jack thở dài, anh sợ nhất là những cô gái thất tình.
“Không, sao lại thất tình, em…em ly hôn trước. Em… phản bội, là phản bội… tình yêu,… phản bội tình yêu, lời hứa. Là em.”
“Ồ, vậy thì sao...”
“Để cho tôi nói. Ợ. Có người yêu rồi, ha ha, cuối cùng anh ấy cũng có người yêu mới rồi. Cũng hơn một năm rồi. Đúng thôi, đúng. Ợ.”
Jack lắc đầu, thầm tự nhủ, không được chấp con gái, càng không được chấp con gái đang thất tình, hơn thế lại là người con gái thất tình đang say. Không được chấp, dù mình có là thầy hướng dẫn, nhưng cũng chỉ hơn cô 7 tuổi thôi, dù sao coi như đàn anh vậy. Nhưng anh cũng không hiểu lắm, nghe trong lời nói say của cô, đó không phải là người yêu, mà là chồng. Ừ, cái này có thể hiểu được, vì chẳng người chồng nào muốn xa vợ lâu thế, lại trong gần hơn năm nay, anh không thấy cô về quê mấy lần. Nhưng nghe cô nói, là cô chủ động, cũng đã lâu thế rồi. Thật không hiểu nổi. Sao phải khổ vậy chứ.
“Tôi hối hận, vừa nói ra… đã hối hận… rồi. Hối hận, thì sao. Bị lỗi, người con gái bị lỗi như tôi thì, ha ha không đáng được hạnh phúc. Anh hiểu không? Là không thể sinh con ... không thể sinh con đấy.”
Hoàng ơi, em nhớ anh lắm. Em đang khóc này, em khóc nhưng cũng mừng cho anh. Ha ha. Cô khóc lớn lên, rồi lại gục xuống bàn
“Lin, Lin, cô say rồi, về thôi.”
“Không, tôi phải nói… nói anh, anh ấy mới hiểu. Tôi không muốn, muốn xa đâu, lúc mang thai, tôi vui, vui lắm. Vậy mà, hu hu.”
Cô vẫn nhớ như in cảm giác khi đứa con rời thân thể cô, đau thấu tâm can, đau hoảng loạn. Cô không biết mình được đưa tới bệnh viện thế nào. Em gái định gọi điện cho anh, mà cô ngăn cản. Ngày ấy, anh đi công tác, anh không thấy là tốt rồi... Cô chẳng hiểu bác sỹ nói gì, cái gì mà tử cung có vách ngăn, phát hiện u xơ nằm rải rác, cuối cùng lại thành, thân thể cô rất khó có con, bảo cô nên đi khám, và điều trị. Vừa hay đợt ấy có thư của trường bên Pháp báo cô được học bổng, giúp cô quyết định sắp xếp tất cả. Chỉ yêu cầu em gái không được nói với anh.
“Lin, tôi biết cô đang đau lòng, nhưng nghe tôi, về nào.”
“Không, tôi nói…, bây giờ…nói có…có can đảm nói, nói…anh…biết.”
Cô khóc lớn như một đứa trẻ. “Anh à, em xin lỗi, em không dám để anh biết tất cả. Thà để anh nghĩ em ham công danh, sự nghiệp, sống bận bịu, để anh yên tâm buông tay. Anh, anh biết không, từ ngày qua đây, cứ mỗi lần gọi điện, em lại khóc. Không thường xuyên được gặp, không có những chiều hai đứa cùng đi chợ rồi về cùng nhau nấu nướng, những ngày ấy, sao em đủ can đảm để bước đi như vậy”.
Những tin nhắn dài đằng đẵng mà khi mở mạng nên nó cứ hiện liên hồi trên màn hình, những lúc như thế, nước mắt cứ tự nhiên trào ra, đành nén tiếng thở dài trôi tuột vào cổ họng để xua đi dỗi hờn đang chồng chéo. Có ai mà không buồn được cơ chứ, khi mà đến cả nói chuyện bình thường cũng khó khăn. Sang đây mọi thứ thật khác, cô giận mình sao lại muốn tự chịu đựng, đành lao vào học đến mức mà không kịp cả cho thương nhớ. Cô giận lây anh sao không nắm chắc bàn tay cô, níu giữ cô ở lại. Rồi lại nhớ anh, không biết anh ở nhà như thế nào, công việc ra sao, lại thấy may mắn, không vì lúc yếu lòng mà nói hết với anh. Nhưng cô vẫn không an tâm nơi anh. Sức khỏe, ốm đau, đi lại,... nếu như vất vả quá, anh đổ bệnh thì sao? Lại tự mình chăm sóc lấy mình hay để bệnh nó đến rồi nó khác tự đi? Cuối cùng, cô đành nhờ em gái hãy để ý tình hình của anh tới lúc anh có người chăm sóc giúp cô.
Bao đêm cô khóc, bao đêm chỉ một mình, khó khăn lắm cô mới hạ được quyết tâm. Cô gọi điện thông báo chia tay, khi ở bên giường bệnh sau cuộc phẫu thuật cắt bỏ một phần cơ thể. Cô không cho bố mẹ qua, chỉ mỗi cô em gái sang chăm sóc. Gọi điện cho anh xong, cô ngồi ôm gối khóc, em gái ôm cô nức nở. May mắn thay, ở đây, tất cả mọi thứ đều vội, Ăn vội, ngủ vội, nghĩ đến anh cũng vội, như thế mới giúp cô đủ can đảm nói chia tay… Hồi ức tựa như một giấc mơ, làm người ta say mê đến khó có thể tự kiềm chế, cho nên lần thứ hai mở mắt, còn không rõ ràng lắm mình đang ở chỗ nào, chỉ thấy mông lung khó chịu, nhưng có một bàn tay ấm áp đang vỗ về, hình như anh, cô khẽ nghiêng người, an tâm ngủ.
Jack nhìn cô con gái khóc chán rồi nằm ngủ trên bàn, đành nhận mệnh bế cô ra xe về. Làm trò cười ở quán này đủ rồi, mong sao cô có thể ngoan ngoãn ngủ yên thế này, không quậy nữa. Không ngờ, cô gái Á Đông nhỏ bé mong manh này, lại mang trong mình nỗi đau thế. Anh cũng chỉ loáng thoáng hiểu rằng cô còn yêu người chồng cũ, vì lý do con cái gì đó mà đành chia tay. Giờ biết người ta có người yêu mới không thể chịu đựng nổi mới mượn rượu say để nói thay lòng mình. Đúng là cô gái ngốc. Đã yêu sao còn nỡ buông tay. Mà đã chia tay, thì là hết, dù đã từng thật lòng yêu nhau thì sao chứ. Còn nhung nhớ, còn yêu thì cũng chỉ để đó, chỉ hoài niệm thôi.
Lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, anh thấy đau lòng. Phải một người như thế nào mới có thể khiến cô yêu mà đau như thế. Anh bỗng nhớ lần đầu gặp cô. Một buổi giới thiệu các học viên mới, cô lúc nào cũng cười. Giờ thì anh đã hiểu, cái cảm giác tại sao cô cười, nhưng anh vẫn thấy một nỗi buồn man mác không nói được, hóa ra là khóe miệng cô cười, nhưng nụ cười không tới đáy mắt. Vươn tay xóa lên khóe mắt cô, anh khẽ tự nhủ: “Lin, hãy cho anh một cơ hội, để được lau giọt nước mắt của em”.
Hạ cửa kính xe, để gió lùa vào xoa hương rượu cho bớt nồng. Nhìn đèn đường leo lét sáng, Jack tự nhủ: Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.
A heo ui! Hôm nay là sinh nhật của Ah rồi nà, Bé nà nà...! A ui! Em chúc Ah luôn vui vẻ sống khỏe và ui đời nhé! Bé không biết chúc gì hơn nữa hi...
Nhưng chỉ muốn một câu thôi đó là muốn mang lại cho người mà mình yêu thương những gì tốt đẹp nhất hì... dù Bé có nhìn thấy những gì không hoàn hảo ở Ah. Bé muốn chăm sóc và lo lắng cho Ah suốt đời và Ah biết không?
Vì yêu là đang mang trên mình bốn "Chấp nhận và hi sinh" hihi
A à! Bé ghét Ah...! hehe
A à! A xấu xí lười biếng ốm yêu nhá! Dù bé có lừa dối A chuyện gì đi chăng nữa nhưng đối với tình cảm mà Bé dành cho A là thật lòng mãi chỉ có một mình A thôi. không thay đổi, dấu có lúc Bé giận A hihi... tại vì Bé chỉ muốn A quân tâm Bé hơn hay cũng có thể là giỡn hihi
A à! Bé không hứa trước điều gì cả, nhưng Bé tin vào chính Bé. Và dù cho sau này A có thay lòng đổi dạ thì Bé vẫn không bao giờ trách A, vì Bé luôn mong muốn A mãi được hạnh phúc đó hihi...
A à! Bé biết rùi hihi... A của Bé mạnh mẽ lắm luôn ạ... Hãy vì mọi người và chính bản thân mình mà vượt qua chặng đường bệnh tật này nhé! hihi Bé nà và A trai, Bố mẹ A, bạn bè Ah chị em của Tèo nữa nà hihi... sẽ luôn và cầu chúc A được bình an, A hãy tự tin lên nhé!
A nè! A biết không? thật ra, chằng có điều gì khiến ta phải phiền muộn chỉ có suy nghĩ của ta về điều đó mới khiến ta phiền muộn. A à! hãy sống có tư duy tích cự và lac quan nhé! tại vì lạc quan là con đường dẫn đến thành công đó.
yêu người khác cũng chỉ đi phục vụ cho bản thân mình mà thôi"
A Tèo ui!
Bé nà nà...!
Bé thương A nhiều lắm A có biết không?
A sắp phải đi làm nữa rồi, A còn phải lo xe cộ đi lại nà hic... Nhớ mum đúng bữa đầy đủ.
Nhớ A! A ạ! Bé đã tin A ngay từ lần đầu tiên mà nói chuyện trên facebook ý... hihi...oa oa... Bé cảm thấy hạnh phúc lắm A ạ! Khi mà A luôn ở bên Bé, không chê bai gì về Bé, mặc dù Bé có rất nhiều tật xấu hiu hiu... éo le ùi...huhu...
Bé thích điệu cười của A nhất vì khi A cười khiến cho lòng Bé nghe thật rộn ràng và ấm áp.
A ạ! oa...oa...Bé nhớ A nhiều lắm cơ, Bé cũng rất muốn được gặp A nhưng Bé sợ rằng A sẽ thất vọng về Bé hic... A ui! Bé hứa với A là sẽ ráng làm việc thật chăm chỉ ùi đi học nghề nấu ăn hihi...rùi Bé mới dám gặp A cơ.
A ui! Bé biết A thương Bé mà, hãy hiểu và tin Bé nhe! A heo của Bé ạ! Nhớ đó nhơ...không là đấm xù mỏ huhu...! "I LOVE YOU"
A Tèo ơi! A đúng là con heo, heo nhà nhà... nhưng bé lại like A heo.
A à...A ơi... A Tèo ui... A Tèo ạ! Bé chỉ muốn nghe một câu nói của anh thôi đó là A đây...! hihi Bé thích A heo.
A Tèo khin! A Tèo heo! A Tèo chồn! A Tèo ngựa...!
Bé thích A... Bé nhớ A... không phải là mãi mãi đâu nhá! đừng có mà mơ, hihi
Vì A biết không? vì trên đời này không có tồn tại hai từ mãi mãi, đúng không A?
Mà... Bé yêu A ... cho đến hơi thở cuối cùng tồn tại của sự sống, hihi... có nghĩa là lúc Bé còn sống đó, lúc mà trái tim Bé đập theo nhịp của A đó. hehe nhá biết chưa? há A Tèo ngốc của Bé!
Mỗi một ly cà phê đều có một hương vị riêng. Mỗi một người sẽ cảm nhận theo cách riêng của mình. Nhưng tất cả các ly cà phê đều có có một điểm chung là đắng và ngọt, hòa quyện mà không xen lẫn vào đâu được.
Bài học từ sự yêu thương – anh rể tôi có thói quen uống cà phê vào mỗi sáng sớm. Nếu chị quên, thì tôi nhớ để pha cho anh, nhưng cho dù có là ai pha thì tôi và chị đều có một điểm chung là sẽ thử một ngụm trước khi đưa cho anh để đảm bảo cà phê đủ ngon. Chỉ là cà phê hòa tan nhưng anh tôi lại thích cho thêm một ít sữa đặc vào cho hơi béo và ngậy, anh tuyệt đối không uống nếu không có sữa. Ly cà phê của anh không nhạt nhưng cũng sẽ không ngọt sắc. Ly cà phê anh không thể nào tìm được ở bên ngoài, vì đó là ly cà phê của sự quan tâm mà tôi và chị dành cho anh, trong ly cà phê đó tôi học được sự kiên nhẫn. Vì chỉ khi thực sự dành tình cảm cho một người nào đó bạn mới để ý đến những thói quen nhỏ của họ. Và ly cà phê đó cũng chỉ có tôi và chị mới có thể pha “chuẩn” cho anh.
Bài học của sự thảnh thơi – đừng bao giờ hâm lại cà phê, vì khi đó bạn sẽ khiến tách cà phê của mình trở nên đắng ngắt. Quá khứ cũng vậy, cái gì thuộc về ký ức thì đừng bao giờ lục lọi lại, chỉ khiến cho lòng mình thêm đắng mà thôi. Khép lại và bước qua, để rồi một lúc nào đó khi nhìn lại bạn sẽ thấy nó như một chấm nhỏ trên con đường dài của mình. Để rồi bạn thấy mình nhẹ nhàng, không chút vương vấn, không chút hận thù, khinh khi hay ghét bỏ. Khi đó bạn đang thực sự thảnh thơi.
Bài học của sự vị tha – cuộc đời cũng giống như một tách cà phê, ngoại trừ bản thân ra đâu ai có thể pha cho bạn một tách cà phê đủ ngọt, đủ đắng, đủ ngon như mình mong đợi. Nếu xem cuộc đời là cà phê đen thì lòng vị tha lại chính là những giọt sữa khiến cuộc sống của mình trở nên ngọt ngào hơn. Thêm ít hay nhiều là do chính tâm của bạn, đừng ôm mãi cái ghen ghét, hận thù để rồi chính bản thân mình lại đắng hơn ai hết.
Bài học của sự tích cực – ly cà phê chỉ thực sự ngon khi được pha bằng những hạt cà phê tươi mới, tròn và đẹp nhưng đâu phải hạt nào cũng hoàn hảo. Ai rồi cũng sai, cuộc đời chả ai tròn trịa. Bước qua sai lầm, nhận ra thất bại để đừng bao giờ lặp lại. Thay vì đầu hàng với số phận hãy đứng lên và làm lại từ đầu, khi đó bạn mới thực sự là một hạt cà phê đầy giá trị.
Bài học của lòng tự trọng – hạt cà phê tưởng chừng như giống nhau, nhưng chỉ khi chú ý kỹ chúng ta mới thấy rõ rằng không hạt nào giống hạt nào, mỗi hạt đều có kích thước và mùi thơm riêng. Lòng tự trọng là khi phải tôn trọng chính bản thân mình, bạn là hạt cà phê duy nhất trên cuộc đời này và sẽ không bao giờ có hạt thứ hai giống bạn. Hãy khiến mình trở thành hạt cà phê thơm nhất, đẹp nhất và chất lượng nhất vì khi sinh ra bạn đã là “nhất” rồi.
Bài học của thích nghi – một ly cà phê ngon cần có tỉ lệ của nước và cà phê, sự hòa quyện của cà phê và sữa, sự quyến rũ của cà phê và đường. Cuộc sống cũng vậy, muôn màu muôn vẻ, có những lúc hạnh phúc đến ngập tràn nhưng rồi cũng có những khoảnh khắc đau đớn đến tột cùng. Khi đó chúng ta cần học cách chấp nhận mọi thứ để vượt qua như cách mà những hạt cà phê đã bước qua đau đớn, qua nước sôi để rồi khiến mình trở thành nữ hoàng của mọi loại thước uống làm say đắm lòng người, với hương thơm đầy mê hoặc và hương vị say mê.
Bài học kiểm soát bản thân – ly cà phê chỉ ngon khi được pha ở một nhiệt độ thích hợp. Nước quá nguội hạt cà phê sẽ không thể bung nở để khoe mình, nhưng ngược lại nước quá nóng sẽ khiến những hạt cà phê chết đi, khi đó ly cà phê sẽ trở nên đắng ngắt khó chịu. Cuộc sống cũng vậy, sẽ có những lúc bạn tưởng chừng như mình đang bị đun sôi trong áp lực và căng thẳng, khi đó chúng ta cần phải học cách chế ngự cảm xúc của mình.
Bài học của sự trân trọng – với một người sành uống cà phê, họ sẽ không thích cà phê đá, càng không ưa với cà phê sữa. Với họ một tách cà phê còn nóng, tỏa ra hương thơm nhè nhẹ mới khiến họ “yêu”. Hãy sống một cách đáng sống, quý giá từng phút giây của mình và đừng bao giờ để chúng nguội lạnh rồi trôi qua một cách vô nghĩa.
Bài học của sự chấp nhận – cà phê chỉ ngon khi được xay đúng cách, hạt cà phê không được quá to nhưng cũng không quá mịn khiến cho ly cà phê bị “lợn cơn”. Tùy từng loại cà phê, từng loại hạt sẽ được chế biến một cách riêng. Cuộc sống cũng vậy, có những việc chúng ta có thể hoàn thành một cách xuất sắc nhưng cũng có lúc chúng ta thấy mình trở nên thật “vô dụng”. Khi đó hãy biết từ bỏ đúng lúc. Chấp nhận những thứ không thể xảy ra, chấp nhận thất bại cũng là lúc bạn đang dần thành công.
Bài học quá lớn từ những hạt cà phê nhỏ bé vỡ vụn…
Với tôi, đó không là những công việc. Vì có lẽ chúng ta đã quá tập trung vào công việc để rồi quên đi những ngày nghỉ. Hằng ngày, chúng ta cứ mãi “bán mặt cho sách, bán lưng cho đèn” rồi thét gào lên vì stress, vì áp lực công việc.
Với tôi, đó không phải là tiền hay một thứ tài sản nào đó. Vì khi chúng ta ra đi, chúng ta sẽ mang theo gì? Khi chúng ta chết đi, chúng ta sẽ không mang theo một triệu đô trong ngân hàng, chúng ta không mang theo một két sắt đầy kim cương, chúng ta càng không mang theo một căn biệt thự màu tro lạnh
Với tôi, ý nghĩa cuộc sống cũng không phải là những lần chúng ta làm tổn thương một ai đó, để rồi mười năm sau chúng ta chẳng dám nhìn mặt người đó. Chúng ta hối hận rằng chúng ta đã quá cố chấp để mất đi một tình bạn đẹp, một mối quan hệ đáng trân trọng.
Với tôi, ý nghĩa cuộc sống là một sự trân trọng.
Sự trân trọng là chúng ta biết cách lắng lòng mình lại để lắng nghe một ai đó. Vì ngoài kia, có quá nhiều tạp âm như: cơm, áo, gạo, tiền, tranh đua, ganh ghét…làm tai ta như điếc đi, lòng ta xao động.
Sự trân trọng là chúng ta nói với nhau những lời yêu thương từ tận trái tim mình. Đó không phải là một lời cám ơn suông, cũng không phải là những lời xu nịnh vì đó là những điều giả dối. Những điều giả dối chỉ là phá nát tình người chứ không xây thêm bất cứ cái gì.
Sự trân trọng là những lần ta nói không với một ai đó vì giúp họ có thể vươn lên hơn là nói có để họ mãi mãi không bao giờ trưởng thành. Vì điều gì không giết chết ta thì điều đó chắc chắn làm ta mạnh mẽ.
Sự trân trọng còn là biết quí những giây phút bên gia đình. Nơi mái nhà yên ấm có cha và mẹ ăn với nhau một bữa cơm gia đình. Bữa cơm đó, không nhất thiết phải là cao lương, mỹ vị hay tiến cung, dâng chúa… đó chỉ là những bữa cơm rau, cơm cá đơn sơ nhưng ba phụ mẹ lặt rau, các con thì chạy quanh khu bếp, mẹ thì vui cười nêm nếm từng hạt yêu thương cho bữa cơm thêm đong đầy hạnh phúc.
Sự trân trọng còn là chúng ta biết tiết kiệm từng lời nói. Những lời nói này là những lời nói chỉ trích nhau, mắng nhiếc cay nghiệt. Vì miệng đời thì cay độc, chỉ muốn xát muối vào tim một ai đó chứ nào nâng đỡ một tâm hồn.
Sự trân trọng còn là ta biết tiết kiệm cho mai sau những giọt nước sạch, những cái cây xanh để con trẻ của chúng ta sau này biết thế nào là rừng, là biển…
Sự trân trọng làm nên ý nghĩa của cuộc sống. Vì tôi có nghe đâu đó một câu như thế này “Khi con người mất đi một cái gì đó, thì họ mới biết trân trọng”.
Sự trân trọng, đầu tiên phải xuất phát từ trân trọng chính bản thân mình. Hãy tự hỏi, chúng ta có đang tệ bạc với chính cơ thể mình hay không? Chúng ta có để nó đang bị đau dạ dày vì những lần stress của chúng ta? Và chúng ta có đang để cơ thể của chúng ta tiếp xúc với những hóa chất bên ngoài, với những đêm tàn trong bar với đầy bia rượu?
Hãy tự hỏi mình về chính bản thân bạn. Liệu chúng ta đã biết yêu thương chúng ta chưa? Liệu bạn đã dám thực hiện những ước mơ của mình để cho sau này khi về già chúng ta có những câu chuyện để kể lại với con, với cháu của mình.
Chúng ta đã dám đi, dám dấn thân vào một cái gì đó mà ta thích để chúng ta không tiếc nuối thanh xuân của chúng ta trôi qua không vô ích?
Sự trân trọng, còn là những lần ta cho phép bản thân mình có được phút thinh lặng giữa đường đời hối hả. Để ta hỏi mình rằng, tôi là ai? Và tôi sống để làm gì?
Vì cần lắm những phút thinh lặng ấy, để bạn có được sự thấu hiểu chính mình. Hãy lắng lòng mình lại để hỏi chính mình.
Với tôi, ý nghĩa cuộc sống là biết trân trọng những thứ mình đang có. Phải biết trân trọng để một mai ta ra đi mà không hối tiếc. Hãy sống có ý nghĩa để không tồn tại trong một thế giới sống này.
Có tuổi đời lang thang đến độ những chuyến đi nhiều hơn bữa cơm nhà, những mặt người xa lạ lấn át cả tiếng gọi người thương.
Bạn thân thuở ấu thơ là những đứa ăn chung một que kem, tắm chung một cơn mưa mùa hạ. Bạn thân thuở thiếu thời là những kẻ mơ mộng cấp độ ngang ngửa nhau, thích truyền tai lời ngồi lê đôi mách và truyền tay trang lưu bút chưa bao giờ hết dở dang. Bạn thân thuở này lưu lạc bốn phương trời. Nhiều khi nhớ nhau quá chỉ biết í ới gọi nhau lên mạng gửi vài bức ảnh hoặc vài vài dòng than thở, hỏi han. Nhiều khi bận rộn quá quên mất ta từng có những đứa bạn thiết tha như máu mủ, từng háo hức hẹn nhau về dưới một mùa hoa mới để lắng nghe những rong rêu trường cũ.
Họp lớp thường vắng một tiếng cười lanh lảnh, đứa đó bây giờ bị chồng cấm trở lại những cuộc chơi, vắng vài giọng nói oang oang như sấm, giờ đã theo đời áo cơm lam lũ, quên bạn bè, quên hội hè, quên phút nghỉ ngơi. Tuổi xa người nhiều khi thơ thẩn tiếc kỷ niệm đã tuột qua kẽ tay.
Tuổi xa người yêu thương như bọt biển. Tương tư thì dễ, duyên nợ sao khó nhằn. Đất chật người đông mà trái tim trống hoác, những chuyện tình vá víu, những hẹn hò chóng vánh vẫn lấp không vừa một mảnh tim bé nhỏ ước mơ giản dị, có ai đó đêm về len từng ngón tay vào tóc rối mà châm chọc: “Ủa sao em lười như lợn, đi ngủ mà không thèm sấy tóc thiệt khô?”, “Ủa dạo này em thích làm bà già nên gội đầu hương bưởi?”.
Tuổi chênh vênh sợ ngã nên bước đi thật nhanh mong đến kịp bến bờ công danh, phúc phận. Quên mất đi chậm lại ngắm những mặt người đang buồn vui lặng lẽ. Quên quay gót nhìn ngôi nhà thơ ấu. Ta thích ngắm màn hình điện thoái sáng trưng, lạnh lẽo hơn khuôn mặt cha mẹ sạm nắng, nhăn nheo. Nhiều khi không phải bởi vô tâm và vì sợ ánh mắt chạm những vết chân chim, đồi mồi buồn hiu như bước chân năm tháng.
Rồi công việc và bồn bề cuộc sống cuốn ta đi mãi, xa thềm nắng yên bình, có con mèo già thèm được ta ve vuốt, xa bữa cơm nhà giòn vang tiếng cười. Rồi có hôm nằm ốm chợt nhớ thuở chưa xa ngái những người thương ta từng là đứa trẻ có trong tay mọi thứ. Giờ không phải ta cô độc chỉ là ta cất họ trong tim, để kiêu hãnh bước đi, hòa vào dòng đời, để thêm trân trọng buổi trở về lại khóc cười kể nhau nghe những tháng ngày rong ruổi.
Vượt qua được gian khổ, vượt qua những cuộc thử thách, vượt qua được những nỗi đau là bạn đã tự làm hoàn thiện chân dung mình.
Hãy nghe một viên sỏi kể về nguồn gốc của mình:
Tôi vốn là một tảng đá khổng lồ trên núi cao, trải qua bao năm tháng dài đăng đẵng bị mặt trời nung đốt, người tôi đầy vết nứt. Tôi vỡ ra và lăn xuống núi, mưa bão và nước lũ cuốn tôi vào sông suối. Do liên tục bị va đập, lăn lộn, tôi bị thương đầy mình. Nhưng rồi chính những dòng nước lại làm lành những vết thương của tôi. Và tôi trở thành một hòn sỏi láng mịn như bây giờ.
Bạn nghĩ gì khi nghe câu chuyện trên? Cảm thấy lý thú với chuyến đi của hòn sỏi hay xúc động trước ánh mắt lạc quan của nó đối với cuộc đời đầy biến động? Đã bao giờ bạn thấy được rằng chính những chông gai mới tạo nên những hình hài đẹp và ấn tượng, dù là hình hài được tạo bởi chính những vết thương và sự đớn đau?
Có thể là bạn, có thể là tôi, cuộc sống chẳng bao giờ chỉ mang đến nỗi đau, cũng chẳng bao giờ chỉ mang đến niềm hạnh phúc. Vượt qua được gian khổ, vượt qua những cuộc thử thách, vượt qua được những nỗi đau là bạn đã tự làm hoàn thiện chân dung mình.
Cuộc sống là vô vàn những điều biến động.
Vì vậy, cho dù trong khó khăn hay trong hạnh phúc, cũng mong bạn luôn nhớ cuộc hành trình của hòn sỏi để sống tự tin hơn, để mang những yêu thương xoa dịu và làm lành những vết thương. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ đâu bạn ạ!
Với nhiều người, cho dù bạn có cho họ kẹo mỗi ngày, thì họ cũng chỉ nhớ có mỗi một ngày mà bạn đã không cho.
Tôi đã từng đọc ở đâu đó, triết lý cục kẹo:
Mỗi ngày bạn đều cho một đứa trẻ ăn kẹo. Bạn làm điều ấy rất thường xuyên và vui vẻ. Đứa trẻ ấy cũng có vẻ rất yêu bạn. Mỗi ngày thấy bạn, nó đều cười tươi và chạy đến nhận kẹo.
Nhưng rồi một ngày, bạn xoa đầu nó và bảo: “Hết kẹo rồi“. Bỗng dưng bạn thấy nó rất khác. Nó gào ầm lên rằng bạn keo kiệt, bạn xấu xa. Hoặc nó đi khắp nơi để nói rằng bạn rất tệ.
Khi bạn cho ai khác một thứ gì, nhiều khi họ sẽ không nghĩ đấy là món quà, họ nghĩ đó là bổn phận, là trách nhiệm của bạn. Và khi bạn không cho thứ mà họ muốn nữa, họ sẽ lập tức trở mặt thôi. Với nhiều người, cho dù bạn có cho họ kẹo mỗi ngày, thì họ cũng chỉ nhớ có mỗi một ngày mà bạn đã không cho.
Không phải ai cũng xứng đáng để ta trao tặng những chân tình. Chúng ta không sống chỉ vì cái TÔI nhỏ bé, nhưng hãy biết chọn lựa để không phải tiếc những gì đã “cho đi“. Bạn nhé!
Tôi ước mình có đủ dũng cảm để sống một cuộc sống thật sự với bản thân chứ không phải cuộc sống theo mọi người mong muốn.
Bronnie Ware là một nữ y tá người Australia, từng có vài năm làm việc ở khu chăm sóc, chuyên chăm lo cho những bệnh nhân trong 12 tuần cuối đời của họ. Ware đã ghi lại những điều mà những người sắp chết thường hối tiếc nhất trong một blog và trang blog này được chú ý nhiều tới mức cô đã đưa tất cả những gì quan sát được vào một cuốn sách có tên “5 điều hối tiếc nhất của những người đang hấp hối“.
Những điều mà người sắp chết thường hối tiếc đó là:
1. Tôi ước mình có đủ dũng cảm để sống một cuộc sống thật sự với bản thân chứ không phải cuộc sống theo mọi người mong muốn.
“Đây là điều hối tiếc thường thấy nhất. Khi mọi người nhận ra rằng cuộc đời của họ sắp kết thúc và có thể nhìn lại những gì đã qua một cách rõ ràng, họ sẽ dễ dàng nhận thấy có bao nhiêu giấc mơ đã không thể thực hiện. Hầu hết mọi người đều không thể thực hiện được 1/2 giấc mơ của mình và phải chết dù biết rằng đó là những lựa chọn của họ. Sức khỏe mang tới một đặc quyền mà ít người nhận ra, mãi cho tới khi họ không còn nó thì mới biết được điều đó”.
2. Tôi ước không làm việc chăm chỉ như vậy.
“Đây là điều hối tiếc của những nam bệnh nhân mà tôi từng chăm sóc. Họ đã bỏ lỡ thời tuổi trẻ của con cái và tình cảm của người bạn đời. Phụ nữ cũng nói về điều hối tiếc này nhưng phần lớn đều là người của thế hệ cũ, nhiều nữ bệnh nhân không phải là người trụ cột gia đình. Tất cả những người đàn ông mà tôi chăm sóc đều tiếc nuối sâu sắc vì đã dành phần lớn cuộc đời vào guồng quay công việc.
3. Tôi ước có đủ dũng cảm để bày tỏ cảm xúc.
“Nhiều người đè nén cảm xúc của mình để giữ yên ổn với người khác. Kết quả là, họ tồn tại một cách tầm thường và không bao giờ trở thành một người mà họ hoàn toàn có khả năng trở thành người như mong muốn. Kết quả là nhiều người bị bệnh liên quan tới những cay đắng và oán giận mà họ đem theo”.
4. Tôi ước luôn giữ quan hệ với bạn bè.
“Thường thường, mọi người không nhận thức hết được lợi ích đầy đủ của những người bạn cũ cho tới những tuần cuối đời và lúc đó thì hoàn toàn không thể làm được gì nữa. Nhiều người cố bắt kịp cuộc sống của riêng mình và để tình bạn quý báu trôi đi theo thời gian. Có nhiều người tiếc nuối sâu sắc vì không dành thời gian và những nỗ lực xứng đáng cho bạn bè. Tất cả mọi người đều nhớ tới bạn bè mình khi họ hấp hối”.
5. Tôi ước, giá tôi để bản thân được hạnh phúc hơn.
“Đây là điều hối tiếc phổ biến một cách ngạc nhiên. Nhiều người không nhận thấy rằng cho tới cuối cùng, hạnh phúc là một sự lựa chọn. Họ bị kẹt trong những thói quen. Nỗi lo sợ thay đổi khiến họ phải trả vờ người khác cũng như chính mình”.
Trong cuộc đời mỗi con người, có người cho nhiều hơn là nhận, lại có kẻ thích nhận hơn cho đi. Khi ta có được một thứ gì đó cả về vật chất lẫn tinh thần, đồng nghĩa với sự mất mát ở một mặt khác.
Đó là quy luật không thành văn của cuộc sống. Đó cũng là một lí lẽ cho những bất hạnh hay hạnh phúc: được và mất. “Được” nghĩa là như thế nào? Ta có thể hiểu từ “được” theo ý nghĩa khách quan. Khi ta nhận một sự tốt đẹp nào đó từ ai khác ban tặng hay từ những nỗ lực ta cố gắng thực hiện được thành công. Khác với “bị” hoàn toàn từ “được” ở đây mang một ý nghĩa khích lệ tinh thần làm cho tâm trạng con người vui vẻ, thoải mái. Trái ngược một cách gay gắt với được là mất và có thể hiểu rằng không có cái được nào mà không mất đi. Mất tiền bạc, mất tình cảm, mất bạn… điều gọi chung là mất mát trong cuộc đời và làm ta chùn bước, đau khổ, thậm chí gục ngã. Thế nhưng không có gì là toàn diện, tất nhiên ta sẽ thấy và chạm phải hai mặt đối lập của được và mất để cảm nhận sâu sắc sự khác biệt của chúng.
Trong cuộc sống về mặt vật chất, khái niệm được và mất tồn tại ở một lằn ranh rõ ràng và đối lập. Ông trời không bao giờ cho con người cái gì mà không lấy mất đi của họ một thứ khác. Khi bạn trúng một tờ vé số, nghĩa là bạn phải mất một cái gì đấy trước đó. Gọi nôm na là “bù đắp”. sự “được” ở đây đồng nghĩa với việc xoa dịu đi cái mất mát trước kia. Đơn giản hơn là mua một chiếc tivi với giá cao hàng tốt tương ứng với việc mất một khoản tiền lớn để có nó. Điều đó còn đại diện cho một khái niệm rõ ràng nhưng ẩn giấu: công bằng. Lẽ nào ta lại có được tất cả vật chất quý giá mà không tốn một đồng? Lẽ nào khi cho đi ta lại không được gì ? Xét cho cùng vật chất tạo ra từ con người và cũng hình thành nên khái niệm “được”- “mất” trong cuộc sống.
Còn về mặt tinh thần được và mất thậm chí chỉ xê xích sợi tơ, lẫn lộn và mờ nhạt, dễ bị tinh thần cá nhân chi phối một cách đáng kinh ngạc. Một trường hợp ví dụ bạn giúp một bà cụ qua đường, không may bạn bị xe quẹt phải và trầy trụa khắp người. Thế nhưng khi đối diện với ánh mắt biết ơn của bà cụ, sự đau đớn tan biến nhanh chóng. Bạn cho đó là niềm vui, là hạnh phúc. Gia đình bạn thì không, họ quở trách khi thấy bạn bị xây xát vì bởi lo lắng. Sâu trong
lòng bạn vẫn cảm thấy vui và mãn nguyện với chính mình. Đó là sự “được”. Ta thà mất đi lành lặn của da thịt, để đổi lại niềm hạnh phúc cho riêng mình. Có mấy ai dám làm và được trọn vẹn đâu?
Và, con người xét ra vẫn là một sinh vật nhỏ bé. Họ vẫn mang chữ “con” trước chữ “người”, để luôn khiêm tốn trước cuộc đời. Không ai được quá nhiều mà cũng không ai mất đi quá nhiều. Vậy ai giải thích được tại sao có những danh nhân giàu có và có những đứa trẻ bị chất độc da cam nghèo khổ? Sự đối lập đó có quá bất công không? Không đâu, họ luôn có một niềm vui nào đó để bù đắp lại hay một nỗi khổ tâm thầm kín. Những đứa trẻ được tình thương nhiều hơn từ ba mẹ, làng xóm, và cả một xã hội dõi theo với niềm xót xa, day dứt. Còn những doanh nhân kia có thể nhiều tiền, trái lại ít hạnh phúc, họ vô tình với cuộc sống và gia đình để chạy đua cùng những con số và đồng tiền. Tiền là giấy, tiền là phù du nhưng trong tâm trí họ nó là tất cả, tất cả niềm vui vô vọng và phù phiếm.
Biết chăng, có những người suốt cuộc đời cống hiến cho nhân loại, các công trình khoa học, nhưng khi mất đi lại bị lãng quên. Họ chẳng trách sự vô tâm của ta đâu; Đối với họ, sự “được” chính là niềm hạnh phúc và tiến bộ mai sau của cả nhân loại…về mặt tinh thần, được và mất luôn xoa dịu và chồng chất lên nhau tạo đủ cảm xúc hỉ, nộ, ái, ố…, không phải cứ vui là ta đang sung sướng. Đôi lúc ta đang buồn, nhưng có một bờ vai để tựa vào là một thứ hạnh
phúc khác. Có những nghệ sĩ hài, hễ bước lên sân khấu là khiến khán giả cười, ai biết trong lòng họ đang khóc ròng. Ai biết được họ lấy những nụ cười của khán giả để trám lên con tim đau khổ của họ? niềm vui mong manh nhưng giúp cân bằng với một nỗi đau vô bờ bến:
“Bán cười cho thiên hạ
Mua tiếng khóc cho đời”…
Có những kẻ suốt cuộc đời chỉ biết đi tìm niềm hạnh phúc, giàu sang cho riêng mình. Họ cứ ngỡ cuộc sống mà chữ “được” nhiều hơn “mất” sẽ toàn màu hồng. Hỡi ôi lầm to! Những con người đáng thương kia ơi! Có ai, nhận mãi mà không cho đi rồi sẽ hưởng vui sướng trong thanh thản? Có ai cứ đợi sự ban phát của người khác, mà trong sự ban phát ấy luôn chứa đựng tình thương thật sự? Có ai, không cho đi mà nhận lại tình yêu thương đích thực, hay đó chỉ là cuộc đổi chác xảo trá? Không biết ngày mai sẽ ra sao, nếu bạn sống mà không biết vì người khác:
“Trên đời này có gì đẹp hơn thế
Người yêu người sống để yêu nhau”…
Sự tỉnh ngộ kịp thời của kẻ chỉ biết –vun- vén- cá nhân có thể rẽ cuộc đời họ sang một con đường khác tốt đẹp hơn. Có thể vì giáo dục, vì tính tình, vì chữ “tôi” … họ chỉ thích “được” chăng? Vậy nên, việc xây dựng nhân cách từ buổi đầu còn ngồi trên ghế nhà trường là hết sức quan trọng. Ngay từ thuở nhỏ, ta nên tập có đức tính này.
“Được và mất” là bài học đầu tiên để con người biết được các niềm đau khổ và vui sướng của cuộc sống. Tôi cũng nên rèn luện bản thân mình thường xuyên. Hy vọng, cả một xã hội loài người bao la này, sẽ dung hòa và hiểu rõ được hai chữ “được”, “mất”, để xây dựng một cuộc sống hoàn hảo hơn về tình cảm lẫn vật chất….
20-60-20, một dãy số khô khan nhưng gợi nhiều suy nghĩ. Bạn đang ở đâu trong những con số này? Bạn có hài lòng với vị trí của mình hay không?
Có hai anh em sống trên tầng 80 của một chung cư cao ngất. Một ngày kia về nhà sau giờ làm việc, họ choáng váng nhận ra thang máy của chung cư bị hư. Họ buộc phải leo bộ lên căn hộ của mình.
Ban đầu, họ lưỡng lự, nhưng rồi sức trẻ và sự háo hức “khám phá những tầng nhà mà trước đây chưa bao giờ thấy vì suốt ngày chỉ đứng trong thang máy”. Thế là họ hăm hở leo lên bằng sức trẻ của mình. Đến tầng 20, thở hổn hển và mệt mỏi, họ quyết định để túi xách của mình lại đó và sẽ quay lại lấy vào ngày hôm sau. Khi lên đến tầng 40, người em bắt đầu lầm bầm và sau đó cả hai cãi nhau. Ban đầu chỉ là việc than thở về lựa chọn nơi ở mà không nghĩ đến những chuyện như thế này có thể xảy ra, lâu dần, họ lôi những tật xấu của nhau để phơi bày như chưa bao giờ được nói. Họ vừa tiếp tục những bước chân nặng nề của mình, vừa cãi nhau cho đến tầng 60. Bỗng họ nhận ra rằng mình chỉ còn 20 tầng nữa thôi. Họ quyết định ngừng cãi và tiếp tục leo lên trong sự im lặng và bình an giả tạo. Họ yên lặng leo lên và cuối cùng cũng đến được căn hộ của mình. Đến nơi họ mới phát hiện đã để chìa khóa nhà trong túi xách lúc nãy để lại ở tầng 20.
Câu chuyện giản đơn mang thông điệp giá trị cuộc sống không hề đơn giản:
– 20 năm đầu đời là lứa tuổi của sự hồn nhiên, của hy vọng và lạc quan. Chúng ta, không chỉ mang trên vai kỳ vọng và ước mơ cha mẹ, ông bà, người thân, mà cả những hình ảnh tốt đẹp nhất vẫn luôn đâu đó trong mỗi suy nghĩ, giấc ngủ. Xem bộ phim hay về một siêu nhân nào đó, ta cũng mơ một ngày bay trên đôi cách dũng mãnh. Nhìn thấy doanh nhân thành đạt, ta cũng hình dung về một ngày mà ngôi biệt thự, chiếc xe sang không còn xa lạ… Cứ thế, ta bước đi háo hức và chờ đợi để khám phá.
– 20 Tuổi, ta sẽ bắt đầu cho một lựa chọn. Lựa chọn có thể của chính ta, những cũng có thể là của ba mẹ, người thân hoặc một ai đó. Dẫu của ta hay của ai đó, thích hay không thích, ta cũng bắt đầu thực dụng hơn để sống với lựa chọn này. Bỏ lại sau lưng những hoài bão, ước mơ của cái ngày xưa đó, ta vẫn hăm hở để bước tiếp cuộc hành trình.
– 40 tuổi – cột mốc để mỗi chúng ta cảm nhận được giá trị của bản thân mình. Thành công- Chưa thành công- Không thành công đã rõ. Và, như chúng ta thấy ở câu chuyện “Ngôi nhà 80 tầng”, đây là lúc mà sự than phiền, trách móc xảy ra hầu hết với chúng ta. Tìm kiếm những lý do để biện hộ, kiếm những hoàn cảnh để biện minh cho bản thân dường như là thói quen. Và cứ thế, từ cái tuổi 40, ta càu nhàu bước tiếp cuộc đời mình.
– 60 tuổi. Cảm giác bình yên giả tạo che đậy sự bất lực. Và im lặng thường là giải pháp. Có bao giờ bạn thấy những cụ già ngồi bó gối, kể về những ngày xưa trong sự hoài niệm khôn nguôi. Bất lực và chấp nhận để sống tiếp quãng đời còn lại, và dường như, điều đó vẫn chưa là khủng khiếp lắm.
– 80 tuổi- cứ cho cuộc đời mình kết thúc ở đây. Và, hơn bao giờ hết, khi cận kề cái chết, ta mới nhận ra một cách thảng thốt: những gì ý nghĩa nhất với cuộc đời, ta đã bỏ quên ở những năm 20 tuổi.
Bỏ quên, hay chính xách hơn, ta đã không dũng cảm để sống cuộc sống của chính mình. Dường như mỗi chúng ta, ai cũng sống cuộc sống của một ai đó.
Có thể là của cha mẹ: Con phải học trường này, ba mẹ muốn thế. Và vì ba mẹ thương con nên mới làm như thế!
Có thể của người thân: Học và làm cái này mới có thể thành công.
Cũng có thể là của một bộ phim nào đó: Hồng Kông- Hàn Quốc mà ta hâm mộ.
Ai cũng muốn chúng ta như thế này, như thế kia. Có thể là vì lòng tốt, cũng có thể là sự trải nghiệm để họ khẳng định điều đó.
Nhưng, ai sẽ chịu trách nhiệm? Hay chính xách hơn, ai sẽ chịu đựng nếu lỡ cuộc sống không như hình dung và thất bại. Họ có chịu trách nhiệm cho mọi thứ xảy ra với chúng ta không?
Có can tâm không khi không phải chúng ta lựa chọn, nhưng phải chịu đựng kết quả sự lựa chọn?
Và đây là một khảo sát của các nhà Xã hội học.
20% số đông trong chúng ta là những người thụ động. Từ bỏ hy vọng- bàng quan với cuộc sống- bi quan trong suy nghĩ- tiêu cực trong hành động là những từ chính xác để miêu tả về họ. Trì trệ và chịu đựng một cuộc sống khó khăn là hình ảnh dễ thấy nhất.
60% số đông chúng ta bình thường, hãy chính xác hơn, tầm thường: An phận và làng nhàng, cam chịu và dễ chấp nhận,… Những người này cũng có mục tiêu, cũng có những dự tính và sự hăng hái trong cuộc sống. Nhưng tất cả đều không được tập trung hoàn thành. Có nhiều lý do để biện minh, có nhiều nguyên nhân để đổ lỗi, và chấp nhận dừng cuộc chơi với những lý do hết sức quen thuộc: số mình là vậy. Do đó, họ không sẵn sàng để thành công.
20% cuối cùng để nói về những người thành công bằng thái độ tích cực, chủ động. Không ngừng hoàn thiện bản thân để đạt được những điều tốt đẹp hơn. Dám chấp nhận rủi ro để hiểu ràng thành công phải được bắt đầu như thế. Luôn biết mình cần những quyết định ra sao và hành động thế nào để không bỏ lỡ cơ hội. Tóm lại, họ biết sống cuộc sống cuộc mình ý nghĩa nhất.
20-60-20, một dãy số khô khan nhưng gợi nhiều suy nghĩ.
Bạn đang ở đâu trong những con số này? Bạn có hài lòng với vị trí của mình hay không?
Nếu bạn hài lòng, kể cả khi đang ở 20% cuối. Xin cảm ơn và bạn hãy cứ tiếp tục như thế. Cuộc đời là một số phận đã an bài. Trời cho ai nấy hưởng!
Nếu không hài lòng, tất nhiên, kể cả khi bạn đang ở 20% cuối, bạn sẽ làm gì?
Nhiều người đã từng nói: Sẽ nỗ lực hơn, cố gắng hơn, chăm chỉ hơn, đặt mục tiêu rõ ràng hơn,… Sự thật, họ cũng đã hành động như vậy và rồi lại đâu cũng vào đấy: vẫn không cải thiện được vị trí của mình.
Điều gì đã ngăn cản và làm họ thất bại dù đã nỗ lực và cố gắng hơn?
Ấy là vì họ vẫn làm theo cách cũ. Họ đã không THAY ĐỔI.